Mặc dù mỹ nữ rất đẹp mắt, nhưng Khương Thành là Mr. sự nghiệp nên vẫn đặt chuyện sự nghiệp lên trên hết.

Nhanh lên giết ta đi, giết ta xong ta còn thăng cấp.

Đừng lề mề nữa!

"Ting, xét thấy hành vi hiện tại của kí chủ, hệ thống ấm áp nhắc nhở, có thể chủ động khiêu khích đối phương, nhưng dùng ngôn ngữ thỉnh cầu đối phương đánh giết mình, sẽ bị phán định là kí chủ muốn tự sát."

Muốn tự sát, hệ thống sẽ thành toàn đó.

Phốc!

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống suýt nữa thì làm Khương Thành tức đến thổ huyết.

Hắn vốn còn nghĩ, sau khi rời khỏi đây sẽ đi khắp nơi tìm người giết mình.

Dù là dùng tiền mời cũng được!

Nếu như tìm tới đệ nhất cao thủ thế giới này, như thế mình không phải rất nhanh cũng có thể thay đổi thành mạnh nhất rồi sao?

Hoá ra loại thao tác này cũng coi như là tự sát?

"Ngươi nói cái gì?"

Kỷ Linh Hàm sững sờ nhìn lên nam tử trẻ tuổi trước mặt, có chút hoài nghi có phải mình nghe lầm rồi không.

Nàng thề đời này mình chưa thấy qua người nào đẹp trai như vậy, gương mặt kia đơn giản chính là kiệt tác của ông trời, làm cho người khác tìm không ra một chút tì vết.

Thậm chí, ẩn ẩn còn có cảm giác một loại thiên địa đại đạo nào đó.

Đó là chuyện đương nhiên, để phù hợp với khí chất nên có của Thiên Hoang Bất Diệt Thể, dung mạo của Khương Thành đã bị hệ thống điều chỉnh tinh vi qua.

Nhưng một người đẹp trai như vậy, mà hình như đầu óc lại có vấn đề.

Bảo mình giết hắn?

"Không có gì."

Khương Thành vội khoát khoát tay, vẻ mặt tươi cười, làm bộ mình vừa nãy không nói gì.

Nói đùa, khiêu khích bị giết liền chết vô ích.

Kỷ Linh Hàm ở đối diện bỗng nhiên lại che miệng thầm kinh ngạc nói.

"Ngươi, ngươi chỉ là người bình thường, sao lại xuất hiện ở đây?"

Nàng là tu sĩ, dùng thần thức hơi tìm kiếm một chút liền nhìn ra trong cơ thể Khương Thành vậy là một chút linh khí cũng không có.

"Vì sao người bình thường không vào được?"

Khương Thành hứng thú hỏi ngược một câu, thật ra chỉ là giả vờ hỏi vậy để biết thêm tình hình nơi này thôi.

"Nơi này chính là Phong Tuyệt Chi Địa, áp lực nặng nề, người bình thường sau khi đi sẽ bị vỡ vụ tâm mạch mà chết."

Vậy mình làm sao ngay từ đầu cũng không có cảm giác gì?

Chẳng lẽ là do có hệ thống hộ thể?

"Haizzz..."

Khương Thành thở dài một tiếng, điều chỉnh một chút biểu cảm.

"Nữ oa, lão phu ở chỗ này đã ngàn năm rồi, chính là để chờ đợi người hữu duyên đến. Chúc mừng ngươi, trúng thưởng!"

Hử!

"Ngàn năm?"

Mặc dù trước đó không lâu còn ở trong trạng thái bị đuổi giết, Kỷ Linh Hàm vẫn bị câu nói này làm cho tức cười.

"Ngươi cứ ở đó mà chém gió đi, người bình thường có thể sống trăm tuổi đã hiếm thấy, còn ngàn năm!"

Nàng tự nhiên là không tin, tu sĩ muốn trú nhan, ít nhất cũng phải tới cảnh giới Nhập Thánh.

Người trước mặt này một chút linh lực cũng không có, làm sao có thể.

Khương Thành chắp hai tay sau lưng, ngửa đầu nhìn trời.

Lại hỏi ngược một câu: "Sơn động sâu như vậy, người bình thường ngã xuống còn có thể sống sao?"

Hỏi lại mới có thể nắm giữ quyền chủ động, không phải sao?

Kỷ Linh Hàm suy nghĩ, thật đúng là như vậy.

Ngay cả nàng là tu sĩ đã vượt qua Tôi Thể, Ngưng Mạch, Dẫn Khí, đạt đến Tụ Nguyên cảnh mà rơi xuống toàn thân còn đau nhức, người bình thường ngã xuống chắc là ngã nhão nhoẹt mới đúng chứ nhỉ?

"Vậy sao ngươi lại không có chút linh khí nào?"

Khương Thành đã sớm nghĩ lí do xong rồi.

"Lão phu chính là Thái Sơ chân nhân ngàn năm trước tung hoành một phương, năm đó cùng kẻ địch quyết đấu, vô ý bị ám toán, tu vi bị phong ấn, cuối cùng bị nhốt ở chỗ này!"

"Nữ oa, nếu ngươi mang bản tọa ra ngoài, bản tọa sẽ tặng ngươi chút tạo hóa!"

Chính hắn còn chưa ra khỏi cửa tân thủ đây, lấy ở đâu ra cái gì tạo hóa. Nhưng mà vì lừa Kỷ Linh Hàm dẫn hắn đi lên, cũng coi là phí hết tâm tư.

Kỷ Linh Hàm chưa từng nghe qua cái tên Thái Sơ chân nhân, nhưng mà nghĩ lại, toàn bộ Phi Vân Châu rộng lớn như vậy.

Hạ hạt có bảy phủ, chỉ là Thanh Lan phủ chỗ nàng đã rộng mấy chục vạn dặm, tông môn gia tộc san sát, làm sao có thể danh hào mỗi cao thủ đều nghe qua được.

Huống chi, còn là nhân vật ngàn năm trước đó.

Có thể sống ngàn năm, vậy ít nhất cũng phải là cao nhân Thiên Mệnh cảnh!

Tu luyện từ Tôi Thể bắt đầu, có Ngưng Mạch, Dẫn Khí, Tố Linh, Tụ Nguyên, Phân Hồn, Linh Đài, Thiên Mệnh, Đạo Cung… rất nhiều cảnh giới.

Thiên Mệnh cảnh còn cao hơn người mạnh nhất Thanh Lan phủ, Kỷ Linh Hàm cũng không tưởng tượng ra được các cao nhân có cảnh giới ấy mạnh thế nào, thần thông uy năng bao nhiêu.

Người trước mặt này, thấy thế nào đều không giống.

"Tiền bối..."

Mặc dù không tin lắm, nhưng cẩn thận vẫn hơn, nàng vẫn là không tự chủ sửa lại xưng hô.

"Ta cũng không bay lên được."

"Ồ? Ngươi còn chưa biết bay?"

"Ta biết bay, nhưng nơi này là Phong Tuyệt Chi Địa, không đến Phân Hồn cảnh đều không thể vượt qua áp lực nơi này."

Khương Thành lập tức thất vọng, cái người công cụ này thực lực không đủ.

Xem ra, vẫn là phải nghĩ một chút xíu biện pháp 'Cảm hóa' nàng.

Đợi một thời gian... Nàng nhất định sẽ không phụ sự mong đợi mà giết mình.

"Tìm được rồi!"

"Ở chỗ này!"

Trên cửa động bỗng nhiên truyền đến mấy tiếng hô hoán mang theo ngạc nhiên, ngay sau đó có bốn bóng người nhảy xuống.

"Tiểu tiện nhân, ta muốn xem xem ngươi còn có thể chạy trốn tới đâu đây!"

Cầm đầu một nữ tử có gương mặt đang rất khó chịu, gương mặt xinh đẹp cau có, cầm Ngân Kiếm trong tay chỉ thẳng vào Kỷ Linh Hàm.

Phía sau nàng còn có ba nam đệ tử, sau khi đi xuống thì lập tức bao vây lại.

Thật đúng là được huấn luyện nghiêm chỉnh, Khương Thành bình tĩnh đến không thể lại bình tĩnh hơn yên lặng khen ngợi.

"Diêu Vân Huyên, ngươi thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt sao?"

Kỷ Linh Hàm đứng dậy, thuận tiện còn chắn trước mặt Khương Thành.

Hành động nhỏ này, khiến hắn đối với 'công cụ người' này cũng có ấn tượng tốt lên rất nhiều.

"Hừ, Kỷ Linh Hàm, trước kia không phải là ngươi rất lợi hại sao?"

"Năm ngoái bảy phái tỷ thí, ngươi ngay trước mặt nhiều người như vậy đánh bại ta, làm ta mất mặt, có phải cảm thấy rất uy phong không?"

"Bây giờ Phi Tiên Môn các ngươi bị diệt môn rồi, ngươi tiếp tục uy phong nữa đi!"

Xuyên không đến thế giới huyền huyễn, Khương Thành vừa bắt đầu đã được thưởng một trăm triệu cái mạng.

Chỉ cần bị giết là có thể phục sinh, đạt được năng lực ngẫu nhiên của đối phương.

Từ đây, chuyện hắn chờ đợi chính là bị giết.

"Ting, kí chủ phục sinh! Lấy được toàn bộ thực lực của phụ thân đối phương!"

Hoàng đế của vương triều nào đó: thế là chết rồi sao, Khương Thành cũng chỉ có thế mà thôi!

Ting, kí chủ phục sinh, thu hoạch được Tổ Long Chi Lực gia trì!

Tiên nhân thượng giới nào đó: còn tưởng cái tên Khương Thành này lợi hại thế nào, bản tọa xuất thủ còn không phải tan thành mây khói sao?

Ting, kí chủ phục sinh, thu hoạch được thượng cổ Ma Chủ Chi Huyết quán thể!

Thánh nữ thánh địa nào đó: có thế thôi á?

Ting, kí chủ phục sinh, thu hoạch được?

Thành ca: cái vụ bị giết này nếu có số lần hạn chế, ta hi vọng là một trăm triệu lần!