Bị Hoa Khôi Chặn Cửa Ở Đại Học

Chương 4. Nước ối vỡ, sắp sinh rồi!

“Tần Lãng, bụng tôi đau quá... tôi cảm thấy... hình như sắp sinh rồi!”

“A.... nước ối vỡ rồi!”

Tần Lãng thấy vẻ mặt nhịn đau của Tô Thi Hàm, hắn vừa gấp lại mơ mơ hồ hồ.

Nước ối?

Nước ối là cái gì?

“Đinh, chúc mừng ký chủ sắp gặp được các bé con, lần đầu gặp mặt hệ thống ban thưởng ký chủ một gói hàng đồ dùng chờ sinh và kỹ năng chăm sóc sinh sản. Hướng dẫn này có thể kích hoạt ngay lập tức, gói hàng thì sẽ được chuyển bằng chuyển phát nhanh, đến bệnh viện nơi các em bé được sinh ra.

"Kích hoạt hướng dẫn chăm sóc sinh sản!"

Hệ thống thực sự là giúp đỡ kịp thời, giúp hắn giải quyết nhu cầu cấp bách!

Trong nháy mắt, Tần Lãng cảm thấy đại não của mình bị mở ra, rất nhiều kiến thức chưa bao giờ tiếp xúc lập tức tràn vào não, cái gì là nước ối rồi phương pháp thở, cơn co thắt chuyển dạ vân vân...

Có cái kỹ năng này, Tần Lãng phút chốc cảm thấy mình có thêm chút tự tin.

Cũng biết rằng nước ối bị vỡ có nghĩa là sắp sinh em bé!

Hắn lập tức gọi điện kêu xe cứu thương, trong lúc chờ đợi xe cứu thương, hắn một mực bên cạnh cẩn thận trấn an cảm xúc của Tô Thi Hàm: “Thi Hàm, đừng sợ có tôi ở đây.”

Gương mặt trắng như tuyết của Tô Thi Hàm lúc này lấm tấm mồ hôi, cô nắm chặt tay của Tần Lãng, giống như đang nắm được khúc gỗ duy nhất khi bị trôi dạt giữa đại dương bao la.

Tuy rằng đây chỉ là lần thứ hai gặp mặt, có thể là do bị ràng buộc với ba đứa nhỏ trong bụng, cũng có thể là do Tần Lãng vừa nói sẽ cùng cô nuôi tụi nhỏ, nên khiến cho cô trong vô thức ngay lập tức dựa dẫm vào hắn.

"Đa bào thai rất dễ bị sinh non, huống chi cô bây giờ chỉ mới vỡ ối, đây là quá trình bình thương. Đừng lo lắng, hãy cùng tôi hít thở thật sâu, làm như vậy có thể giảm bớt cơn đau.”

Tần Lãng giọng nói đều đều, trong lòng bàn tay không ngừng truyền đến hơi ấm, Tô Thi Hàm cảm thấy bớt căng thẳng, nhẹ nhàng gật đầu.

Tô Thi Hàm làm theo chỉ dẫn của Tần Lãng, từng bước hít vào thở ra qua mấy lượt, cô thật sự cảm thấy trong bụng cơn đau đã giảm bớt.

Cô hơi nhướng mày, yếu ớt nói: "Có vẻ tốt hơn rồi."

Tần Lãng trong lòng hơi thả lỏng, cười vuốt ve mái tóc mềm mại của cô: "Đương nhiên, có tôi ở đây, không có vấn đề gì hết."

Tám phút sau xe cứu thương đến, Tần Lãng cùng Tô Thi Hàm đi đến bệnh viện, vừa tiến vào đại sảnh một y tá liền hỏi: “Chúng tôi sẽ đưa sản phụ vào phòng, người nhà đi nộp tạm ứng đi ạ.”

“Để tôi...” Tô Thi Hàm vừa dự định gọi điện thoại cho mẹ vay tiền.

Nhưng mà, Tần Lãng đã nói trước: "Thi Hàm, đợi tôi trong phòng bệnh, tôi sẽ đi thanh toán tạm ứng, đồ dùng chờ sinh tôi cũng đã đặt hàng, một lát nữa sẽ có người chuyển đến, có tôi ở đây, cô chỉ cần yên tâm chờ sinh thôi.”

“Anh, anh đã mua đồ dùng sao? Còn viện phí... anh...”

“Đừng lo lắng, cô ở phòng bệnh chờ tôi, tôi rất nhanh sẽ đến.” Tần Lãng mỉm cười, ánh mắt kiên định đầy thuyết phục.

Tô Thi Hàm bị các y tá đẩy đi, cô nghiêng đầu nhìn Tần Lãng ở phía xa, trong lòng hết sức kinh ngạc.

Rõ ràng là hôm nay cô mới đi tìm Tần Lãng, đột nhiên lại sinh non, chuyện này thật sự cô không có nghĩ đến, lại không ngờ Tần Lãng lại có thể trong thời gian ngắn như vậy đều sắp xếp tốt, ngay cả đồ dùng chờ sinh cũng đều chuẩn bị xong.

Anh ấy, dường như so với tưởng tượng của mình còn tốt hơn...

Tần Lãng đi đến văn phòng thanh toán, cầm thẻ ngân hàng vừa được gửi 20 ngàn tệ trước trả tiền đặt cọc 10 ngàn tệ, tiếp đó làm xong các loại thủ tục, lúc này thì xe chuyển phát nhanh đến, một gói lớn đồ dùng được Tần Lãng ôm đi.

Nhưng hắn lúc này không lập tức lên phòng bệnh, mà là đi đến khu vực cầu thang bộ và châm cho mình một điếu thuốc.

Giữa làn khói thuốc, Tần Lãng nhìn xuống gói hàng đồ dùng chờ sinh, không khỏi khẽ nhếch khóe miệng.

Cảm giác này quá kỳ diệu!

Hắn sắp được gặp mặt ba bé cưng sao?

Cứ như vậy mà sắp được làm cha rồi?

Nghĩ đến đây, Tần Lãng ngón tay đang kẹp điếu thuốc khẽ run lên.

............................

Sau khi hút xong điếu thuốc, Tần Lãng vào phòng vệ sinh súc miệng, sau đó cầm túi lớn đi lên lầu.

Tô Thi Hàm lúc này đang nằm trên giường bệnh, bởi vì cơn đau chuyển dạ đến, sắc mặt cô càng ngày càng tái nhợt, mái tóc đen trên trán ướt đẫm mồ hôi, nhìn lộ vẻ yếu đuối.

Tần Lãng không khỏi có chút xót xa, bước tới giữ lấy tay Tô Thi Hàm, khẽ nói: “Thủ tục đều làm xong, đồ dùng chờ sinh cũng đã lấy rồi, tôi sẽ ở cùng cô và các bé cưng.”

Ngay khi Tô Thi Hàm nhìn thấy Tần Lãng, mắt cô không nhịn được lập tức đỏ lên.

Sản phụ cảm xúc rất dễ mất kiểm soát, cộng với nỗi đau thể xác, Tô Thi Hàm giờ đây phải nói là vừa yếu ớt lại vừa nhạy cảm.

"Tần Lãng, sinh non có phải rất nguy hiểm không? Tụi nhỏ sẽ không sao chứ? Các bé cưng đã ở cùng tôi tám tháng. Tôi...tôi lo lắng cho chúng."

"Tần Lãng, nếu trong quá trình sinh nở không may xảy ra rủi ro...anh...trước tiên phải nói với bác sĩ bảo vệ tụi nhỏ."

Tần Lãng bị cô chọc cho tức cười, đưa tay vốn định gõ vào cái đầu nhỏ với suy nghĩ kì lạ của cô, nhưng mà lúc giơ tay lên chỉ nhẹ nhàng điểm nhẹ lên trán của Tô Thi Hàm.

“Học sinh Tô Thi Hàm, tư tưởng cô hiện tại đang ở đâu vậy? Bây giờ bác sĩ còn không dám hỏi những câu như vậy, họ phải chịu trách nhiệm về mặt pháp lý, hơn nữa sinh non là chuyện bình thường thôi."

“Nhưng vẫn còn một tháng nữa mới đến ngày dự sinh, tôi...tôi sợ."

"Đing, hệ thống đã phát hiện cảm xúc của người mẹ không ổn định, ký chủ có thể thông qua việc mở khóa các nhiệm vụ, để cải thiện tỉ lệ sinh sản thuận lợi, giúp người mẹ và các bé sơ sinh được an toàn.

Còn có thể tăng tỉ lệ sinh sản sao? Việc này cũng quá tuyệt đi!

Tần Lãng ngoài miệng an ủi Tô Thi Hàm, trong lòng hắn cũng đang gấp gáp, tam bào thai cũng không phải chuyện đùa, lại còn là sinh non, rất nguy hiểm. Nếu có thể xác định được 100% tỷ lệ sinh, như vậy hắn mới thật sự yên tâm.

"Mở khóa, mở khóa, lập tức mở khóa ngay!"

Tiếp theo, Tần Lãng dựa theo hướng dẫn nhiệm vụ của hệ thống, từng bước nâng lên tỉ lệ.

"Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành, cùng mẹ các bé cưng nắm tay tương trợ, tỉ lệ thuận sinh giá trị tăng 20%.”

"Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ massage cho người mẹ, tỉ lệ thuận sinh tăng 40% giá trị"

“……”

"Nhiệm vụ tối thượng mở khóa, ký chủ dạy phương pháp thở Yoga cho người mẹ, hoàn thành có thể thăng tỉ lệ thuận sinh lên 100%.”

Phương pháp thở Yoga?

Cái này hắn biết nè!

Hướng chăm sóc sinh sản, vừa vặn có phương pháp này.

Tần Lãng trước tiên lấy điện thoại di động ra mở một bản nhạc dưỡng thai nhẹ nhàng, sau đó nhìn Tô Thi Hàm nói: “Tô Thi Hàm, tôi sẽ dạy cho cô một phương pháp hít thở thần kỳ, chỉ cần cô học xong đảm bảo sẽ sinh em bé thuận lợi, các bé cưng sinh ra cũng sẽ được khỏe mạnh.”

Tô Thi Hàm tò mò nhìn hắn, nhẹ giọng hỏi: "Thật sự có phương pháp thở thần kỳ như vậy sao?"

“Đương nhiên có, vậy tôi dạy cô bước đầu tiên là phương pháp hít thở bằng lồng ngực, sau đó là hãy hít vào một hơi ngắn, lại tiếp tục hít vào một hơi ngắn....”

(.......................)

"Tiếp theo, chúng ta hãy tập bài tập thổi nến."

"Đây là bài tập cuối, xong bước này sẽ giúp các bé cưng và mẹ sinh ra thuận lợi.”

Tô Thi Hàm nghiêm túc theo Tần Lãng học tập, nghe tới bước cuối cùng cô bèn có phản ứng, thì ra nãy giờ toàn bộ quá trình hắn đều cùng với cô luyện tập.

Dù biết đây không phải phương pháp hít thở thần kỳ gì, nhưng trong quá trình học tập, tâm trạng Tô Thi Hàm từng chút buông lỏng đỡ hơn trước nhiều.

Hai vị y tá ở cửa nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lộ vẻ hâm mộ.

"Đôi vợ chồng trẻ này tình cảm thật tốt.”

"Đúng là một ông bố tiêu chuẩn, lúc nãy còn ở bên cạnh vợ đùa vui giúp cô ấy giải sầu, người mẹ đó đúng là hạnh phúc nha."

Tô Thi Hàm tâm trạng cuối cùng cũng ổn định lại, tuy rằng cơn đau càng lúc càng nhiều, nhưng lúc này cô đã không còn sợ hãi như trước, nhìn thấy Tần Lãng tốt với mình như vậy, chỉ cần hắn bên cạnh trong lòng cô cảm thấy an tâm hơn một chút.

Đột nhiên cô nhìn thấy một gói đồ lớn, giống như một gói đồ dùng chờ sinh, cô hỏi: “Tần Lãng, đó là đồ dùng chờ sinh anh đã chuẩn bị sao?”

“Ừ.” Nói xong, Tần Lãng đem gói đồ mở ra, mở khóa kéo ra bày từng món đồ bên trong cho Tô Thi Hàm xem.