Bị Hoa Khôi Chặn Cửa Ở Đại Học

Chương 6. Một thai sinh ba, anh Lãng thật là trâu!

Tần Lãng tràn đầy tự tin nói: "Không sao, tôi sẽ dạy cô."

“Anh, anh bế?” Tô Thi Hàm một lần nữa bị kinh ngạc.

“Đương nhiên, thời gian phẫu thuật một tiếng rưỡi cũng đủ để tôi học được rất nhiều kỹ năng chăm sóc trẻ con.” Tần Lãng vừa nói vừa ôm lấy con trai lớn.

Động tác của hắn rất nhẹ, cố ý hơi hơi khom lưng cong chân, thuận tiện cho Tô Thi Hàm đang nằm cũng quan sát được.

“Cô nhìn này, lúc mà ôm bé thì phải để đầu nhỏ của nó đặt ở phía trong khuỷu tay phải mình, tay trái thì nâng đỡ lưng và eo bé. Bởi vì các bảo bối mới sinh nên cột sống còn mềm, vậy nên khi ôm phải cẩn thận chỗ này. Sau đó dùng cánh tay phải đặt dưới, bàn tay giữ cái mông nhỏ và chân. Đây chính là tư thế tiêu chuẩn.”

“Xem bảo bối nhỏ này có bao nhiêu hưởng thụ, chúng nó đều đã ngủ hết.”

Tô Thi Hàm nhìn chăm chú, ánh mắt mềm mại như hồ nước mùa xuân.

Cô không ngờ là Tần Lãng lại nghiêm túc đến thế, càng không ngờ hắn có thể nhanh chóng thích ứng với thân phận một người cha, lại còn học được nhiều thứ như vậy.

Có lẽ quyết định tìm đến Tần Lãng chính là điều tốt nhất cho bọn nhỏ.

“Cô vừa mới sinh xong, cơ thể còn rất yếu, mấy ngày này cứ để tôi bế bọn nhỏ là được, tôi ôm chúng đến cho cô nhìn. Ba đứa nhỏ thật sự rất đáng yêu.”

Nói rồi Tần Lãng cẩn thận bế ba đứa nhỏ tới chỗ giường bệnh đặt vào tay Tô Thi Hàm.

Nhìn ba khuôn mặt nhỏ nhăn nhúm Tô Thi Hàm mặc dù không đành lòng nhưng vẫn phải nói:”Tần Lãng, tôi thấy…anh nên khiêm tốn chút. Đứa nhỏ vừa sinh còn chưa nảy nở làm sao có thể gọi là rất đáng yêu.”

Tần Lãng chẳng hề để ý cười tươi, ánh mắt nhìn bọn nhỏ tràn đầy yêu thương:”Tuy rằng chúng bây giờ so với tưởng tượng của tôi không quá giống nhau, nhưng mà tôi đã đọc qua tài liệu. Cục cưng nào mới sinh ra đều như thế cả, mềm mềm như này đã yêu muốn chết rồi.”

Quả là góc nhìn bậc cha mẹ, con của mình nên nhìn kiểu gì cũng thấy thích.

Tô Thi Hàm cúi đầu ngắm nhìn ba đứa nhỏ, đáy lòng ấm áp mà nở nụ cười.

----------------------

Sau khi sinh xong cơ thể Tô Thi Hàm suy yếu, không bao lâu thì ngủ, ba đứa nhỏ cũng ngủ. Tần Lãng ngồi trong phòng bệnh, ánh mặt trời buổi chiều từ cửa sổ hắt vào sau lưng hắn đầy ấm áp.

Hắn nhẹ nhàng kéo rèm cửa, lấy di động đi ra cửa gọi điện cho bạn cùng phòng.

“Alo. Lão Dương, mấy người các cậu có ai đang ở ký túc xá không? Giúp tôi việc này.”

Hôm nay Tần Lãng vội vàng đi đến đây, mặc dù đồ của Tô Thi Hàm và các bảo bảo đều được chuẩn bị thỏa đáng nhưng hắn thì không. Cái gì cũng không có mà bây giờ lại chẳng đi mua được vì trong phòng bệnh phải có người trông, chỉ có biện pháp nhờ bạn cùng phòng đem tới.

Lão Dương vừa nhận điện thoại thì Tôn Húc và Chu Kỳ ở bên cạnh lập tức bu lại, lão Dương bèn mở loa ngoài.

“Này Lãng ca, cậu cùng với hoa hậu giảng đường trường bên vui vẻ chứ hả?” Lão Dương vừa nói vừa cười đến đen tối.

Tần Lãng cong khóe miệng, giọng nói đầy vui sướng:” Nói cho các cậu một tin tức tốt, tôi đã lên chức bố rồi. Bây giờ đang ở bệnh viện để chăm mẹ bọn trẻ và mấy đứa nhỏ không ra ngoài được. Bọn cậu lấy giúp tôi ít đồ dùng hằng ngày mang đến đây, danh sách đồ dùng tôi sẽ gửi qua Wechat.”

Đầu bên kia điện thoại ước chừng nửa phút yên tĩnh, sau đó phát ra tiếng gào khóc như vượn như khỉ của ba người.

“Gào Gào Gào!”

Tần Lãng nhanh tay cúp địa thoại, nhắn mấy thứ đồ dùng rồi gửi qua Wechat cho lão Dương.

Từ trường học đến bệnh viện nếu đi xe buýt thì tốn khoảng bốn mươi phút, mà ba người này không nói hai lời, trực tiếp bắt xe chỉ hai mươi phút đã đến.

Trên đường đi ba người vẫn còn cực kỳ kích động.

“Không nghĩ tới, thật sự không nghĩ tới. Anh Lãng của chúng ta quá trâu bò. Vậy mà hai được bông hoa bên trường đại học Thượng Hải, đã thế lại còn sinh con cho hắn.”

“Giá trị nhan sắc của anh Lãng nhà chúng ta nhất định là thuộc vào loại bất phàm, ha ha.”

“Đợi đã, vừa rồi có ai chú ý tới việc anh Lãng nói “mấy đứa nhỏ” không? Hai người nói xem đây là Lãng ca nói sai hay là bảo bảo không chỉ có một?”

Một câu nói của Chu Kỳ khiến cho cả Dương Bân và Tôn Húc đều kinh hãi.

“Hôm nay nhìn bụng của hoa hậu giảng đường Tô thì quả thật giống như không phải chỉ một đứa.”

Mặc dù có lường trước được việc Tần Lãng có thể có hơn một đứa nhỏ, nhưng khi đến bệnh viện, nhìn thấy ba đứa nhỏ thì ba người bạn cùng phòng vẫn không khỏi giật mình.

Lão Dương vừa che miệng Chu Kỳ và Tôn Húc vừa nhìn về phí Tần Lãng hò hét trong yên lặng.

Tần Lãng nhìn qua ba đứa nhỏ và Tô Thi Hàm đang ngủ say, nhanh chóng đá bọn hắn ra ngoài.

Đứng ở hành lang bệnh viện, Dương Bân phấn khích lôi kéo tay Tần Lãng,”Trâu bò. Anh Lãng thật sự quá trâu bò.”

“Một thai tam bảo, anh Lãng của ta vĩnh viễn là thần.”

“Là con trai đầu hay con gái đầu thế anh Lãng?” Tôn Húc hai mắt sáng lấp lánh hỏi

Tần Lãng cười nói:” Con trai ra trước, hai đứa nhìn giống nhau là con gái.”

“Một trai hai gái. Ông trời ơi, anh Lãng đây là một lần được cả nếp lẫn tẻ, lại còn hai gái nữa chứ. Thật là làm cho người ta ao ước!” Tôn Húc hâm mộ nói.

Dương Bân vỗ vỗ vai hắn, cười nói: “Đừng hâm mộ điều xa vời này nha tiểu Tôn, cậu không có loại thực lực này đâu.”

Tôn Húc trong lòng mặc dù vẫn còn chua xót nhưng nhìn khuôn mặt tức giận của Tần Lãng thì đành nhận mệnh, lắc lắc đầu nói: “Không có gì so sánh được, không có gì so sánh được. Anh Lãng đỉnh nhất.”

“Lần này anh Lãng xấu tính thật. Chuyện lớn như vậy mà không nói năng gì cả, cậu cùng vị hoa hậu giảng đường họ Tô kia qua lại từ lúc nào thế? Sao tự nhiên lại thành bố của ba đứa trẻ?”

Tần Lãng lên chức, bọn hắn đều cảm thấy vui vẻ nhưng việc này xảy ra quá bất ngờ.

Tần Lãng biết bạn ý nghĩ trong lòng bọ họ, hào phóng nói: “Việc này kể ra rất dài dòng, nhưng mà bọn nhỏ thật sự là của tôi.”

Ba người nghe xong ngay lập tức bèn vui mừng.

“Vẫn là anh Lãng cao tay, yên lặng làm đại sự, ôm được hoa hậu giảng đường đại học Thượng Hải trong tay không nói, lại còn trực tiếp đẩy nhanh hai bước, dễ dàng ôm được cục cưng.”

“Lãng ca, bọn tôi còn cao hứng thay cho cậu đó.”

“Nhưng mà Lãng ca, một lần sinh ba thì tốt thật nhưng mà tiêu xài cũng lớn. Nuôi một lúc ba đứa thực sự không đơn giản, cậu còn bất ngờ không chuẩn bị, có đủ tiền không? Bọn tôi trên đường tới đây nhẩm qua, trong tay mấy huynh đệ còn chút ít, nếu cậu không có thì cầm trước dùng đi.”

Tần Lãng cười lắc đầu, vỗ vỗ bả vai bọn họ nói: “Yên tâm, anh Lãng của mấy cậu đã làm bố rồi mà còn không tính được chuyện này ư? Đến tiền chăm mẹ bọn trẻ cũng có đủ cả.”

Ba người nghe hắn nói như vậy cũng tin tưởng, “Anh Lãng của chúng ta xem ra là người thâm tàng bất lộ, ha ha.”

“Nếu vậy thì bọn tôi không cùng cậu khách sáo đẩy qua đẩy lại nữa. Cậu không cần tiền nhưng hồng bao thì phải thu, đây là của chúng tôi lì xì cho cháu gái cùng cháu trai.”

Bọn họ cầm một phong bao lớn đỏ thẫm nhét vào tay Tần Lãng.

“Được, tôi nhận hồng bao này, chờ đến khi làm tiệc cho bọn nhỏ mấy cùng đến uống rượu chúc mừng.”

Bốn người náo loạn một lúc, Tần Lãng nhanh chóng tiễn bọn hắn. Mặc dù Tô Thi Hàm vẫn còn đang ngủ không biết lúc nào mới tỉnh nhưng Tần Lãng không muốn ở ngoài quá lâu sợ lúc cô tỉnh mình không biết.

Đưa đám bạn cùng phòng tới thang máy Tần Lãng lập tức trở lại, vừa vào đến cửa chợt nghe thấy tiếng chuông di động reo liên hồi.

Hắn nhanh chóng ấn tắt chuông nhưng vẫn không kịp, Tô Thi Hàm đã tỉnh dậy.

Cô mơ mơ màng màng mở mắt, người vẫn chưa tỉnh ngủ mà nói theo phản xạ, “Điện thoại của tôi hay của ai vậy?”

Tần Lãng liếc mắt nhìn màn hình điện thoại nói, “Là Lâm Tiêu gọi, có nghe không?”

Tô Thi Hàm gật đầu, Tần Lãng đem điện thoại đến nhấn nút nghe, mở loa ngoài đặt bên gối. Tuy bác sĩ không có nói qua về việc sử dụng di động, mà Tô Thi Hàm thân thể còn chưa hồi lại sức, không thể làm loại động tác lớn như đưa tay nhận điện thoại.