Dạ Đích Mệnh Danh Thuật (Bản Dịch)

Chương 20. Group chat của người xuyên không

Thông báo

Truyện Tiên Vực đã đổi địa chỉ thành https://tienvuc.vn. Hãy truy cập bằng địa chỉ mới để có kết nối ổn định hơn nhé!

"Xem ra là không có cách nào rời khỏi Lạc Thành, " Giang Tuyết sau khi mua vé xe lửa thất bại, lại thử mua vé máy bay, kết quả là như nhau.

Đều là xuất vé thất bại.

Tổ chức thần bí này mánh khoé thông thiên, Khánh Trần không muốn bị giới hạn trong một thành phố, cho nên mặc kệ đối phương có mục đích gì, mình vẫn đừng bại lộ thì tốt hơn.

Giang Tuyết đột nhiên hỏi: "Đúng rồi Khánh Trần, vì sao hai năm nay đều không thấy cha mẹ của cậu, cậu ở một mình ở chỗ này sao?"

"Ừm, " Khánh Trần gật đầu: "Bọn họ ly hôn, một mình cháu ở chỗ này, đúng rồi dì Giang Tuyết, dì làm nghề gì ?."

"Tôi làm giáo viên mỹ thuật của trường tiểu học Bạch Mã, " Giang Tuyết không có nhiều lời, cô ta bưng chén đũa trên bàn đứng lên: "Tôi đi rửa chén."

"Không cần, dì để đó được rồi, một lát cháu rửa, " Khánh Trần nói.

"Không được, đều để cậu làm cơm, sao có thể lại để cậu rửa chén, " Giang Tuyết không quan tâm đi vào phòng bếp, lưu lại Khánh Trần và Lý Đồng Vân ở trong phòng khách.

Lúc này, cô bé Lý Đồng Vân bỗng nhiên hạ thấp âm thanh nói: "Anh, trước đây anh không nhìn thẳng mẹ em, ngày hôm nay không phải là nhìn thấy mẹ em đẹp mới chủ động mời mẹ vào nhà chứ?"

Khánh Trần nghẹn họng: "Cái này là cái gì, đừng nghĩ bậy."

"Mẹ em quả thật rất đẹp mà, " Lý Đồng Vân nhỏ giọng nói thầm.

Khánh Trần dở khóc dở cười, đầu óc của mấy đứa nhỏ bây giờ cũng nhạy quá.

Nhưng mà mình nào bởi vì Giang Tuyết đẹp, chính là bởi vì trên người đối phương có chuyện mình cầ biết, ví dụ như tổ chức thần bí, ví dụ như thế giới Bên Trong.

Giang Tuyết làm việc rất nhanh, không bao lâu liền chén đũa trong bồn rửa sạch, cô ta thấy trong nhà vệ sinh còn có quần áo bẩn, liền đem những quần áo ấy ôm vào trong lòng nói: "Khánh Trần, một mình cậu ở chỗ này cũng không dễ dàng, sau đó có quần áo bẩn liền đưa tới cho dì, dì giặt giúp cậu. Đi thôi Tiểu Vân, về nhà, anh Khánh Trần còn phải học bài nữa."

"Chờ một chút, cháu có thể tự mình giặt mà. . ."

Khánh Trần còn chưa nói xong, Giang Tuyết liền kéo Lý Đồng Vân đi, căn bản không cho hắn cơ hội phản ứng.

Khánh Trần kinh ngạc đứng ở trong phòng nhỏ tối mờ, hắn hoàn toàn không ngờ đối phương sẽ làm như vậy.

Hắn trở về phòng ngủ chậm rãi nằm ngửa trên giường, suy nghĩ tương lai của mình nên như thế nào.

Trong group Wechat của lớp đã có 999 tin tức chưa đọc, tất cả mọi người đang thảo luận chuyện của người xuyên không.

Ngay cả chuyện xảy ra trên người Giang Tuyết đêm nay, cũng chậm rãi thành công đề tài trò chuyện của người dân Lạc Thành, ngày mai còn có thể leo lên điểm tin nóng.

Các học sinh, người đi làm, thậm chí những người quyền quý chân chính đều quan tâm ba chữ người xuyên không.

Hắn nhìn lướt qua lịch sử trò chuyện của group chat trong lớp, mỗi khi có người thảo luận đặc điểm của người xuyên không, Nam Canh Thần sẽ chủ động nhảy ra nói, những người xuyên không này nhất định là bản thân vô cùng ưu tú các loại . . .

Giờ phút này, nói thật Khánh Trần có chút hy vọng Nam Canh Thần xuyên không đến trong nhà tù số 18.

Tuy rằng cứ như vậy bản thân sẽ không có biện pháp che giấu tung tích, nhưng lúc ấy, biểu tình của Nam Canh Thần sợ rằng sẽ vô cùng đặc sắc.

Khánh Trần mở công cụ tìm kiếm, muốn nhìn xem video clip hướng dẫn của streamer Hà Tiểu Tiểu đã có hay chưa, nhưng mà phòng livestream của anh ta vẫn đen thui, không có chút động thái sẽ hoạt động.

Hắn lại nhìn thoáng qua Wechat, mẹ của hắn vẫn không có gửi tin tức như trước.

Trong lúc hắn chuẩn bị ngủ, điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Màn hình điện thoại: Mẹ.

Khánh Trần ngồi dậy tiếp điện thoại: "A lô?"

Trương Uyển Phương bên kia điện thoại nói: "Tiểu Trần, mẹ đã đem tiền sinh hoạt gửi cho cha con."

Nhưng mà, Khánh Trần đã rất lâu không có nhìn thấy tiền sinh hoạt.

"Mẹ, tuần này. . ."

Khánh Trần muốn nói tuần này phải đóng tiền sách, nhưng không đợi Khánh Trần nói xong, Trương Uyển Phương liền nói trong điện thoại: "Hạo Hạo đột nhiên phát sốt, cuối tuần liền không tới thăm con. Được rồi đi ngủ sớm một chút đi, không nên để tụt thành tích học tập."

"Vâng, tốt, " Khánh Trần nói xong liền cúp điện thoại.

Hắn rốt cục đợi được điện thoại, nhưng đối phương hình như đã không nhớ rõ chuyện mình trốn học.

Bất quá, cũng không sao cả.

Lúc này.

"Khánh Trần Khánh Trần, có không có không, " Nửa đêm, Nam Canh Thần gửi đến tin tức.

"Chuyện gì?" Khánh Trần hỏi.

"Tôi vừa tìm được một group chat trên mạng, nói là hoan nghênh tất cả người xuyên không đi vào giao lưu, cậu vào không, tôi gửi đường dẫn cho cậu, " Nam Canh Thần hăng hái nói, nghiễm nhiên bộc lộ hình dạng của người xuyên không.

Khánh Trần nói: "Hai ta cũng không phải người xuyên không, đi vào làm chi?"

Nam Canh Thần ở bên kia hơi dừng một chút mới trả lời: "Đi vào hóng chuyện, có thể biết được một vài chuyện mới mẻ, lỡ như một ngày nào đó hai ta đều có thể xuyên không, như vậy không phải cũng có thể biết sớm chút tin tức."

"Tôi không đi, cậu đi đi, " Khánh Trần nói.

Lúc này hắn căn bản không có hứng thú đối với group người xuyên không, lỡ như là cái bẫh của tổ chức thần bí, chờ mọi người tự chui đầu vào lưới thì sao?

Có thể không có nguy hiểm gì, nhưng hắn cũng không muốn bị hạn chế tự do.

Cũng chỉ có tên đần như Nam Canh Thần, mới có thể đi hóng bất cứ chuyện náo nhiệt gì.

"Cậu không đi thì thôi, tôi đi vào chơi, " Nam Canh Thần nói.

Nói xong, Nam Canh Thần liền không có tin tức.

Một hồi sau, Khánh Trần vừa có chút buồn ngủ, Nam Canh Thần lại xuất hiện: "Khánh Trần. . ."

"Lại làm sao vậy?" Khánh Trần bất đắc dĩ hỏi.

"Chủ group đó nói bản thân mình là người xuyên không, còn nói hắn mang về mấy trăm đôi vớ chân công nghệ cao từ thế giới Bên Trong, không chỉ có chống mùi thúi chống mồ hôi, còn có thể làm cho người ta bước đi như bay, kéo dài tuổi thọ, nói là dùng kỹ thuật Nano kích thích huyệt đạo. . . Cậu có muốn hai đôi hay không?" Nam Canh Thần hỏi.

Khánh Trần: "? ? ?"

Còn mang con mẹ nó vớ chân từ thế giới Bên Trong về nữa chứ!

Lừa đảo bây giờ cũng quá đáng thật, tin tức nóng cũng có thể lợi dụng?

Hắn biết group người xuyên không này không đáng tin cậy, nhưng không nghĩ tới là không đáng tin cậy như thế.

Khánh Trần hỏi: "Cậu mua chưa?"

Nam Canh Thần trả lời: "Tôi không phải không có tiền sao, có tiền nói không chừng có thể mua một đôi thử xem. . ."

Khánh Trần nghẹn nửa ngày: ". . . Cạn con mẹ nó lời."

Nam Canh Thần tiếp tục nói: "Trong group còn có người xuyên không nói bản thân mình lấy được thuốc gien của thế giới Bên Trong, uống xong có thể trở thành người siêu phàm."

"Ừm, người trong group còn nói cái gì?"

"Trong group còn có một người xuyên không nói, hắn ở bên kia quen với mấy người phú bà bỏ tiền cầu con, hắn có thể hỗ trợ giới thiệu làm quen."

"Ừm. . . Người trong group còn nói cái gì?" Khánh Trần đại khái rõ ràng, cái group chat này chính là một ổ lừa đảo.

Hắn thậm chí hoài nghi, trong group kia ngoại trừ Nam Canh Thần tất cả đều là lừa đảo, chỉ có Nam Canh Thần là tên đần.