Lý niệm tu hành của Long Tượng Tu Thân quyết không giống với công pháp bình thường.

Dựa theo ghi chép trong ấy.

Người tu luyện cần coi thân thể con người như bốn mươi tám triệu hạt vi hạt.

Mỗi một vi hạt đều là mầm móng của một Long Tượng!

Mà những hạt giống Long Tượng ấy lại hợp thành một Long Tượng chân chính!

Mỗi một hạt giống Long Tượng đều cần số lượng lớn linh khí kích hoạt.

Mà một ngày người tu luyện kích hoạt một hạt giống Long Tượng, là có thể thu được một lực Long Tượng!

Là sinh vật trong truyền thuyết, sức mạnh của Long Tượng lớn cỡ nào?

Tô Trạch không biết.

Nhưng hắn có thể khẳng định rằng, đó nhất định là sức mạnh siêu việt tất cả yêu thú có mặt trên thế gian hiện nay!

Có thể nói rằng.

Môn công pháp này rất khủng bố!

Nhưng để tu luyện thực sự quá khó khăn.

Thậm chí có một vị thiên tài, khổ tu khoảng mấy năm lận mà chưa từng có thể kích hoạt được một hạt giống Long Tượng!

Càng không nói đến kích hoạt càng nhiều mầm móng hơn.

Chẳng qua những thứ này đối với Tô Trạch đều không phải là vấn đề lớn lao gì.

Có năng lực truyền và trả lại.

Cho dù chất lượng linh khí không được tốt, nhưng mà số lượng đủ là cái chắc!

Tu vi mấy năm không được.

Vậy vài chục năm thì sao?

Mấy trăm năm?

“Ngươi đừng nói với ta, tu vi mấy trăm năm cũng không thể kích hoạt một hạt giống Long Tượng nhé!”

Tô Trạch thấp giọng tự nói.

Hắn ngồi xếp bằng trên đất, nhắm hai mắt lại, bắt đầu tu luyện Long Tượng Tu Thân quyết!

Dựa theo phương pháp ghi chép trong công pháp.

Tô Trạch bắt đầu minh tưởng.

Hắn xem bản thân mình thành bốn mươi tám triệu hạt vi hạt, mỗi một hạt vi hạt đều đại biểu cho một hạt giống Long Tượng.

Ngay sau đó, hắn bắt đầu vận công.

Lúc đầu nhập môn của Long Tượng Tu Thân quyết cực kỳ khó khăn.

Khi người bình thường vừa mới bắt đầu tu luyện công pháp này, thậm chí cần thời gian nửa năm hoặc là hơn một năm mới có thể nhập môn hòm hòm.

Nhưng mà Tô Trạch không giống vậy.

Mặc dù hắn chỉ mới vừa thức tỉnh chưa được vài ngày.

Thế nhưng dưới sự trợ giúp của hệ thống, trên người hắn đã có tu vi hơn một năm!

Có luồng tu vi tinh thuần này trợ giúp.

Tốc độ tu luyện của Tô Trạch nhanh vô cùng.

Đùng!

Từ nơi sâu xa, trong cơ thể hắn giống như truyền đến từng tiếng sấm.

Từng luồng linh lực tinh thuần bị điều động, toàn lực chuyển vào trong một hạt giống Long Tượng, nỗ lực kích hoạt nó.

Rất nhanh.

Tô Trạch biến sắc.

Hắn phát hiện mình đã chuyển vào khoảng một phần ba linh lực, mà hạt giống Long Tượng kia lại không hề có dấu hiệu bị kích hoạt!

Thái quá như thế?!

Chỉ là một hạt giống đã cần nhiều linh khí để kích hoạt như vậy?

Cuối cùng Tô Trạch cũng biết vì sao công pháp này lại khó tu luyện đến thế.

Cắn răng một cái, quyết tâm.

Hắn bắt đầu toàn lực truyền linh khí mầm móng Long Tường!

Cuối cùng.

Sau khi Tô Trạch truyền tia linh khí cuối cùng vào trong hạt giống Long Tượng kia.

Rắc!

Một tiếng nứt thanh thúy vang lên.

Trong nháy mắt.

Vầng sáng vàng sáng chói bắn ra từ giữa khe hở, đồng thời xuyên thấu thân thể của Tô Trạch, chiếu thẳng ra ngoại giới.

Trong ánh sáng lơ lửng bất định.

Một thần tượng khổng lồ xuất hiện, thân mình của nó không biết cao bao nhiêu vạn dặm, đỉnh thiên lập địa, chân đạp u minh, đầu thâm nhập vào tận cùng vũ trụ.

Vòi dài cuộn lại, là vén lên cả một tinh hà.

“Grú...”

Một tiếng rống to vang vọng vũ trụ.

Long Tượng!

Sinh vật cứu cực trong truyền thuyết.

Hạt giống Long Tượng kia hoàn toàn được kích hoạt rồi.

Một luồng sức mạnh cực kỳ khổng lồ đột nhiên xuất hiện.

Cả người Tô Trạch đắm chìm trong ánh sáng vàng, quần áo không gió phất lên, bay phất phới, mỗi một khối cơ bắp toàn thân đều căng tròn, tràn đầy sức mạnh như bùng nổ.

Trong khắp cơ thể.

Từng luồng năng lượng tinh thuần vàng óng xuất hiện, thay thế năng lượng màu trắng khi trước, cũng bắt đầu vận chuyển theo kinh mạch.

Đó là một loại phương thức vận hành hoàn toàn khác biệt.

Thậm chí không cần Tô Trạch tự mình vận công, những năng lượng kia đã tự động chuyển một đại chu thiên.

Trong vòng mấy trăm mét, từng luồng linh khí ngưng tụ thành một dòng suối tuôn vào căn phòng của Tô Trạch.

Lúc này Tô Trạch giống như biến thành một hố đen linh khí, điên cuồng cắn nuốt linh khí của ngoại giới.

Thế nhưng chuyện khiến hắn kinh ngạc trong lòng là.

Dù đã hút nhiều linh khí như thế, nhưng cảnh giới của mình không tăng mà còn rớt xuống!

Đoán Thể lục trọng!

Đoán Thể ngũ trọng!

...

Chẳng mấy chốc, Tô Trạch đã một lần nữa quay về tu vi Đoán Thể nhất trọng!

Hắn chợt mở hai mắt ra, sâu trong đáy mắt hiện lên một tia kinh hãi.

Đây là tình huống gì?!!

Công pháp này tu luyện trắc trở thì cũng thôi đi.

Hiện giờ đã tu luyện thành công rồi, không chỉ không tăng cao tu vi, ngược lại còn khiến tu vi của mình xuống dốc không phanh

Tô Trạch muốn sụp đổ

Hắn vội vàng nội thị bản thân, nỗ lực tìm ra nguyên nhân.

Nhưng mà sau khi tỉ mỉ kiểm tra một phen, hắn lại không phát hiện ra chút bất thường nào.

Có điều hắn nhanh chóng phát hiện chỗ khác biệt bây giờ.

“Tại sao chân khí của ta lại biến thành màu vàng rồi?!”

Không chỉ như vậy.

Tô Trạch còn rõ ràng cảm nhạn được.

Cho dù ở phương diện nào, luồng chân khí vàng óng này cũng đều vượt xa chân khí màu trắng trước đó.

Nếu phải nêu ra một con số làm ví dụ.

Vậy thì luồng chân khí vàng óng hiện tại có thể bù cho được một trăm luồng chân khí màu trắng!

Chênh lệch giữa hai cái tựa như cách biệt một trời một vực!

Tô Trạch hơi nắm tay, đánh ra một quyền vào không khí.

Thịch!

Một tiếng trầm bổng vang lên.

Đó là tiếng nổ sinh ra do không khí bị áp súc!

Không sử dụng chút chân khí nào, chỉ dựa vào sức mạnh của cơ thể!

Tô Trạch hoảng sợ, bên tai còn quanh quẩn tiếng vang vừa rồi.

“Đây chính là sức mạnh của một cự tượng sao?”

Hắn tự lẩm bẩm, có chút không dám tin.

Bây giờ tuy cảnh giới của mình giảm xuống, nhưng mà thực lực lại tăng lên rất nhiều!

Hắn có cảm giác.

Đó chính là bản thân trước khi tu luyện Long Tượng Tu Thân quyết không chịu nổi một kích!

Cho dù mình không cần chân khí, chỉ dùng sức mạnh cơ thể đều có thể trực tiếp đánh tan bản thân lúc đầu!

Nếu như có thêm chân khí, vậy thì không chỉ đơn giản là bị đánh bại thôi đâu.

Tô Trạch lại thử vung ra vài quyền.

Lúc này hắn hơi dùng chút khí lực.

Rầm rầm rầm!