Hoang Cổ Thánh Thể (Dịch)

Chương 10. Luận bàn với Quân Trượng Kiếm, chỉ có vậy? Chỉ có vậy thôi sao?

Chương 10: Luận bàn với Quân Trượng Kiếm, chỉ có vậy? Chỉ có vậy thôi sao?

Trước đó Quân Trượng Kiếm từng loáng thoáng nghe nhất mạch tộc lão nói qua, Quân Tiêu Dao chính là Hoang Cổ Thánh Thể.

Khi đó Quân Trượng Kiếm còn có vài phần không tin.

Không nói đến chuyện Hoang Cổ Thánh Thể gần như tuyệt tích ở cận cổ, mặc dù ngẫu nhiên có thể xuất hiện một vị, cũng rất nhanh sẽ trở nên mờ nhạt trong biển người.

Bởi vì từ cận cổ tới nay, hoàn cảnh trong thiên địa không thích hợp để Hoang Cổ Thánh Thể tu luyện, thậm chí trời còn giáng xuống mười sợi gông xiềng, giam cầm thánh thể tu luyện.

Nếu Quân Tiêu Dao thật sự là Hoang Cổ Thánh Thể, vậy tương đương là phế thể gân gà.

Thử hỏi Thập Bát Tổ sẽ coi trọng một phế thể sao?

Bởi vậy, Quân Trượng Kiếm vẫn luôn cho rằng, có lẽ Quân Tiêu Dao có thể chất loại nào đó tương đương với Hoang Cổ Thánh Thể.

Nhưng hiện tại, hắn ta nhìn thấy Quân Tiêu Dao chỉ giơ tay lên mà pháp lực kim sắc đã mênh mông cuồn cuộn, thật sự giống với Hoang Cổ Thánh Thể.

Bởi vì Hoang Cổ Thánh Thể trời sinh có Linh Hải kim sắc, cả máu cũng là thánh huyết ánh vàng rực rỡ.

“Hay là Tiêu Dao tộc đệ thật là Hoang Cổ Thánh Thể trong lời đồn?” Quân Trượng Kiếm không khỏi hỏi.

“Không sai.” Quân Tiêu Dao lạnh nhạt gật đầu.

Chuyện này cũng không phải bí mật gì, hắn không chuẩn bị che giấu.

Nghe Quân Tiêu Dao chính miệng xác nhận, ánh mắt Quân Trượng Kiếm chấn động, mà Lan Thanh Nhã quỳ trên mặt đất kia cũng cảm thấy chấn động.

“Thật sự là Hoang Cổ Thánh Thể sao, nếu như vậy, vì sao Quân Trượng Kiếm còn kiêng kị một phế thể gân gà...” Lan Thanh Nhã cúi đầu, đáy mắt ẩn sâu oán độc.

Ả khó có thể quên sự nhục nhã của hôm nay.

“Một khi đã vậy, ta cáo từ trước.” Quân Trượng Kiếm hơi chắp tay.

Bị cắt một khối thịt to, Quân Trượng Kiếm không muốn ở lại đây nữa.

“Chậm đã...” Quân Tiêu Dao bỗng nói.

“Tiêu Dao tộc đệ, ngươi...” Khóe miệng Quân Trượng Kiếm hơi run rẩy.

Chẳng lẽ vị tộc đệ này lòng tham không đủ muốn rắn nuốt voi?

“Khụ... Trượng Kiếm tộc huynh, ngươi hiểu lầm, ta chỉ thấy cái mình thích mà thèm, muốn luận bàn với ngươi một trận.” Quân Tiêu Dao ho khan một tiếng rồi nói.

Trong mắt Quân Trượng Kiếm lộ ra dị sắc, lắc đầu khẽ cười và nói: “Tiêu Dao tộc huynh, ngươi tuổi còn nhỏ, không cần như thế, chờ ngày sau ngươi trưởng thành rồi chúng ta lại luận bàn.”

Quân Tiêu Dao chỉ có ba tuổi, mà Quân Trượng Kiếm đã mười ba mười bốn tuổi.

Nếu đến lúc đó lỡ tay đả thương Quân Tiêu Dao thì hắn căn bản không gánh vác nổi lửa giận của Thập Bát Tổ.

Bởi vậy Quân Trượng Kiếm trực tiếp từ chối.

“Chỉ là luận bàn thôi, hy vọng tộc huynh chớ cự tuyệt.” Quân Tiêu Dao kiên trì nói.

“Ai, một khi đã vậy thì được rồi, nhưng hy vọng tộc đệ lượng sức.” Quân Trượng Kiếm thong dong thản nhiên mà nói.

So thân phận địa vị thì hắn thật sự không bằng Quân Tiêu Dao.

Nhưng bàn về tu vi cảnh giới, hắn đủ có thể nghiền áp Quân Tiêu Dao.

Một lát sau, bọn họ đi tới một mảnh đất trống bên ngoài Thiên Đế Cung.

Lúc này, bên ngoài Thiên Đế Cung đã sớm hội tụ một đám người Quân gia xem náo nhiệt, họ thò đầu thò cổ, muốn biết được kết quả chuyện này.

Bọn họ nhìn thấy Quân Tiêu Dao và Quân Trượng Kiếm đi ra, nhìn dáng vẻ như muốn đấu võ, trên mặt mang đầy vẻ kinh ngạc.

“Đây là chuyện gì, không phải nói đến nhận lỗi sao, tại sao còn đánh nhau?”

“Không đúng, xem bộ dạng của Tiêu Dao Thần Tử thì hẳn bọn họ không phát sinh xung đột, chỉ luận bàn mà thôi.” Một vài người sáng suốt đã nhìn ra.

Trong mắt bọn họ đều lộ ra hứng thú.

Hai người này luận bàn rất đáng để xem.

Một vị là Thần Tử từ nhỏ đã có vô số quang hoàn, một vị là Đệ Thập Tự Liệt sớm đã thành danh.

Tuy rằng vướn mắc về tuổi tác và tu vi, không ai cho rằng Quân Tiêu Dao có thể thắng được Quân Trượng Kiếm, nhưng bọn họ vẫn đang đánh cuộc.

“Các ngươi nói xem, Tiêu Dao Thần Tử có thể chống chọi được mấy chiêu trước Quân Trượng Kiếm?”

“Ta đoán ba chiêu.”

“Không đúng, ít nhất cũng được mười chiêu chứ.”

Nghe những người đó nói thế, khóe miệng Quân Trượng Kiếm bất giác nhếch lên.

Tuy giao ra một khối Nguyên Thiên Chí Tôn Lệnh làm trái tim hắn ta nhỏ máu, nhưng hiện tại có thể làm nổi bật.

“Tiêu Dao tộc đệ, cẩn thận!”

Quân Trượng Kiếm dứt lời thì khí tức thần cung Ngũ Trọng Thiên đã điên cuồng tuôn ra.

Hắn ta không dùng bất cứ chiêu thức võ học nào, trực tiếp tịnh chỉ thành kiếm, chỉ thẳng vào Quân Tiêu Dao.

Quân Tiêu Dao thấy thế cũng dứt khoát đấm nắm tay ra.

Một ngàn viên cự tượng lấm tấm trong cơ thể thức tỉnh, thêm vào một ngàn vạn cân thần lực khủng bố.

Một quyền này đấm ra, hư không như vặn vẹo, một đoàn pháo không khí thật lớn ầm ầm trào dâng!

Cảm nhận được uy năng này, sắc mặt Quân Trượng Kiếm lập tức thay đổi, vội vàng muốn rút tay về, nhưng vẫn không tránh kịp nữa.

Oanh!

Một tiếng động lớn truyền ra kèm theo tiếng nứt xương răng rắc, thân thể Quân Trượng Kiếm bị đánh văng ra giống như đạn pháo, xương ngón tay đều vỡ vụn.

Cảnh tượng này khiến tất cả những người Quân gia xem náo nhiệt ngạc nhiên.

Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

Sắc mặt Lan Thanh Nhã đi theo ra cũng cứng lại.

Đôi mắt của Quân Linh Lung liên tục tỏa ra tia sáng kỳ dị, quả nhiên nàng không chọn sai người.

“Khụ khụ...” Quân Trượng Kiếm mặt xám mày tro, xương ngón tay vỡ vụn, đáy mắt cũng ẩn chứa hoảng sợ.

Luồng thần lực kinh khủng kia làm cả hắn cũng mang lòng sợ hãi.

Mà bản nhân Quân Tiêu Dao cũng cảm thấy rất bất ngờ.

Quân Trượng Kiếm không phải Đệ Thập Tự Liệt của Quân gia sao, không phải rất lợi hại sao?

Chỉ có vậy? Chỉ có vậy thôi sao?

Sắc mặt Quân Tiêu Dao hơi trầm xuống, hắn nói: “Trượng Kiếm tộc huynh, ngươi không thể vì ta tuổi còn nhỏ mà nhường nhịn như thế, đây là vũ nhục ta.”

Dứt lời, Quân Tiêu Dao trực tiếp chủ động ra tay.

Sắc mặt Quân Trượng Kiếm biến hóa, đồng thời trong lòng phát khổ.

Hắn thề với trời, mình tuyệt đối không có nhường.

Nhưng không chỉ Quân Tiêu Dao mà ngay cả những quần chúng ăn dưa của Quân gia đó cũng đang nghị luận sôi nổi, đều cho rằng là Quân Trượng Kiếm nhường nhịn.

“Húc Nhật Cửu Kiếm!”

Nhìn Quân Tiêu Dao lại đánh úp đến, Quân Trượng Kiếm không thể không toàn lực ra tay.

Hắn liên tục chém ra chín kiếm quang, xé rách không khí, dao động mạnh mẽ tuyệt đối khiến lòng người kinh sợ.

“Minh Thần Thủ Hộ!”

Quân Tiêu Dao trực tiếp thúc giục tuyệt học phòng ngự trong Thần Tượng Trấn Ngục Kính.

Chỉ thoáng chốc, cứ như có một hư ảnh Minh Thần hiện hóa ra, bao phủ toàn bộ thân thể hắn vào bên trong.

Chín kiếm quang va chạm lên hư ảnh Minh Thần, trực tiếp tan nát ra thành vô số quang điểm.

Quân Tiêu Dao lao ra lần nữa, sau lưng hiện hóa ra một đôi cánh chim đen nhánh, chính là Ác Ma Chi Dực.

Tốc độ của hắn lập tức bùng nổ, trực tiếp lắc mình đến trước người Quân Trượng Kiếm.

“Minh Thần chi Mâu!”

Quân Tiêu Dao giơ tay nắm một cái, thần năng vô tận mênh mông, hóa thành một trường mâu màu tím đen, thiêu đốt minh viêm đen nhánh, cứ như có thể xuyên thủng vạn vật thế gian.

“Tử hoàng kiếm quyết!”

Quân Trượng Kiếm vội vàng thi triển kiếm quyết át chủ bài của mình, một bóng kiếm màu tím chém ra ngang trời.

Oanh!

Cú va chạm mạnh bùng nổ, nhưng kết cục là Minh Thần chi Mâu được gia trì một ngàn vạn cân cự lực trực tiếp phá tan bóng kiếm màu tím, sau đó khí thế không giảm mà lao về hướng Quân Trượng Kiếm.

Quân Trượng Kiếm vội vàng lấy Trượng Kiếm sau lưng ra, giơ ngang kiếm chắn lại.

Phanh!

Một kích lớn va chạm, trường kiếm trong tay Quân Trượng Kiếm bị đánh bay, cả người bị ném bay ra ngoài, ầm ầm nện lên vách tường một bên.

Những người Quân gia tới xem náo nhiệt đó sắp trợn lọt tròng mắt, trong mắt tràn ngập chấn động.

Lúc này mới qua ba chiêu thì phải?

Mà Đệ Thập Tự Liệt Quân Trượng Kiếm lại bị đánh ngã?

Mặc dù là nhường nhịn, cũng không có khả năng nhường đến mức này.

Lúc này cả Quân Tiêu Dao cũng phản ứng lại.

Thì ra Quân Trượng Kiếm cũng không khiêm nhượng, là hắn quá mạnh thôi.

Nghĩ đến chuyện mình hiểu lầm Quân Trượng Kiếm, Quân Tiêu Dao âm thầm lắc đầu, rất tự trách.

Hắn đi đến trước người Quân Trượng Kiếm mặt xám mày tro, đầy lòng áy náy mà nói: “Xin lỗi, Trượng Kiếm tộc huynh, hiểu lầm ngươi, còn nghĩ ngươi khiêm nhượng, không ngờ ngươi thật sự tận lực...”

Quân Trượng Kiếm nghe được lời này, ngụm máu vừa nuốt xuống thiếu chút nữa lại muốn nhổ ra.

Trong lòng hắn ta có một câu con mẹ nó không biết có nên nói ra hay không!