“Ngươi có thể thử xem, là ngươi cắn thủng cổ ta trước, hay là ta đâm thủng trái tim của ngươi trước.”

Tô Bạch thản nhiên nói.

Hắn cầm dao găm trước khi đi ngủ quả nhiên đã có tác dụng.

Bởi vì Lila rất phối hợp, khi nàng đến gần, Tô Bạch chỉ cần nhẹ nhàng chĩa dao găm ra.

Nó đã chĩa dao găm vào lồng ngực nàng.

Nơi đó, chính là trái tim nàng.

Bị dao găm ma ngân đâm trúng trái tim, kể cả là Lila, không chết cũng bị lột một lớp da.

Đặc biệt là dao găm ma ngân do Jenny đưa cho.

Đây là dao găm ma ngân thuần túy, không phải loại thứ phẩm có hàm lượng ma ngân dưới năm mươi phần trăm.

Dao găm như thế đắt giá vô cùng, đều thật xa xỉ với quỷ hút máu, nhưng Jenny lại đưa nó cho Tô Bạch.

Lila thật sự không ngờ đến điều này.

Đương nhiên, Lila có thể cấp tốc lui về sau, hoặc đá văng Tô Bạch ra.

Nhưng như vậy sẽ gây ra động tĩnh quá lớn, nói không chừng Tô Bạch sẽ có cơ hội kéo dây, gọi Jenny đến.

Ngay sau đó thu hút cả cha nàng đến.

Nếu như nàng có thể mạnh mẽ cho Tô Bạch một đánh dấu hoàn hảo, ván đã đóng thuyền, cha đến cũng vô dụng.

Dưới tình huống không thể đánh dấu Tô Bạch sơ ủng, còn dẫn Jenny và cha đến, nàng khó chịu.

Không thể thiếu bị mắng một trận, còn mất mặt thật lớn ngay trước mặt Jenny nữa.

“Tại sao ngươi lại nghiêng về Jenny chứ, tình nguyện bị Jenny đánh dấu chứ không tình nguyện bị ta làm? Con nhóc kia còn chưa trưởng thành đâu, có chỗ nào tốt hơn ta chứ?”

Lila bị dao găm chĩa vào, không định lộn xộn mà mở miệng nói.

“Hả? Vậy ngươi nói thử xem, ngươi tốt hơn Jenny ở điểm nào.”

Tô Bạch nói.

“Ta có chỗ nào không tốt bằng Jenny chứ, Jenny vẫn còn là một con nhóc con, không chỉ không xinh đẹp bằng ta, còn không có dáng người đẹp như ta, mười tuổi ta đã biết đàn dương cầm rồi, nhưng cho đến bây giờ Jenny mới học được.”

Lila vô cùng bất mãn nói.

“Dáng người, ngươi đang chỉ cái này?”

Tô Bạch đột nhiên thò tay, nắm lấy chỗ kia của Lila…

Ánh mắt của Lila lập tức tràn ngập lửa giận.

“Quả thật lớn hơn của Jenny.”

Một câu nói của Tô Bạch lại khiến lửa giận của nàng tiêu tan khó hiểu.

Tuy rằng.

Khi Tô Bạch nói chuyện, giống như để kiểm tra, vừa nhéo lại nắm.

“Còn gì nữa không?”

Sau đó, Tô Bạch thu tay lại, hỏi.

Khi nói chuyện, ánh mắt của hắn quét lên trên giao diện trò chơi, hắn đang suy tính giải quyết uy hiếp của Lila như thế nào.

Không phải một lần này, mà là hai ngày sau.

Một lần này Lila thuần túy chết vào nói nhiều, nhưng hai ngày sau, lỡ như để nàng tìm được cơ hội, vốn không vô nghĩa, tiến lên đã đánh dấu Tô Bạch.

Hoặc không để ý đến võ đức chơi đánh lén, vậy cũng không tốt.

Jenny không thể ở bên Tô Bạch như hình với bóng mỗi thời mỗi khắc được.

Ví dụ như lúc Tô Bạch vào toilet, lại ví dụ như lúc Tô Bạch ngủ.

Huống chi, Tô Bạch lại thích tự mình giải quyết vấn đề.

“Có.”

Sau khi xem xong toàn bộ “Đề cử nghề nghiệp” trên cây nghề nghiệp thiên phú, Tô Bạch có chủ ý.

Đề cử nghề nghiệp, đề cử một nghề nghiệp mới thích hợp cho Tô Bạch phá giải.

Bác sĩ tâm lý quỷ.

Vừa nhìn Lila này chính là một thiếu nữ có vấn đề trong gia đình nhiều con, đối nghịch với Jenny khắp nơi, có vấn đề tâm lý nghiêm trọng.

Nghề nghiệp này chắc có tác dụng, bằng không đã không thể được tiến cử.

Vì thế, Tô Bạch đưa vào một trăm điểm nghề nghiệp, kích hoạt nghề nghiệp bác sỹ tâm lý quỷ.

Ngay sau đó Tô Bạch lựa chọn trang bị.

“Trang bị thành công, nghề nghiệp bây giờ của ngươi là: Bác sỹ tâm lý quỷ.”

“Mức độ nghề nghiệp: Nhập môn, uy nghiêm đi kèm nghề nghiệp là 30%.”

“Năng lực đi kèm nghề nghiệp: Tinh thông tâm lý, nhìn thấu tâm lý. (trong lúc trang bị nghề nghiệp, ngươi dễ dàng biết được trạng thái tâm lý của bệnh nhân, ngươi có thể nhìn thấu nguồn gốc tâm lý bệnh nhân)”

“Kỹ năng nghề nghiệp: Lời bác sỹ (lời của ngươi có lực tin phục, có thể dễ dàng thay đổi cảm xúc bệnh nhân), khơi thông (ngươi có thể dễ dàng khơi thông vấn đề tâm lý bệnh nhân), thôi miên (tạm thời chưa kích hoạt, cần trình độ nghề nghiệp đạt đến tinh thông)”

“Nâng cao ngoài định mức: Ngươi đạt được 100 điểm nâng cao mị lực.”

“Nhắc nhở: Nếu như cần đồng thời trang bị hai nghề nghiệp, cần tiêu hao điểm nghề nghiệp, thu được khe cắm thẻ ngành.”

“Còn có gì? Mắt ngươi mù hả, ta và Jenny đứng cạnh nhau, ngươi không biết ta cũng có mị lực sao?”

Lila bất mãn nói.

Tô Bạch yên lặng phát động kỹ năng nghề nghiệp bác sỹ tâm lý quỷ.

Sau đó thản nhiên nói: “Thật sao? Một khi đã như vậy, vì sao ngươi muốn chèn ép và trào phúng Jenny, luôn muốn cướp nổi bật của nàng? Nàng chính là em gái của ngươi!”

Lila không khỏi khựng lại.

Tô Bạch nhìn nàng: “Ngươi đây là bị bệnh, phải trị!”

Lila: …

Tâm tình của nàng lập tức kích động: “Ngươi mới bị bệnh, chẳng lẽ ngươi không biết từ nhỏ đến lớn Jenny đáng ghét bao nhiêu sao?”

Tô Bạch lắc đầu: “Không biết, ngươi nói nghe xem.”

Tâm lý của Lila bị Tô Bạch khơi lên triệt để: “Jenny vừa sinh ra, đã cướp phòng của ta và đồ chơi ta yêu thích nhất, ngươi nói nàng có đáng ghét không?”

Tô Bạch thản nhiên nói: “Còn gì nữa không?”

“Ngươi đã thành công khơi gợi cảm xúc của bệnh nhân, khiến bệnh nhân tiến vào tiết tấu của ngươi, điểm nghề nghiệp +10, độ thông thạo nghề nghiệp +5.”

Trên giao diện trò chơi xuất hiện nhắc nhở.

Lila hừ nhẹ nói: “Điều đáng ghét của Jenny có rất nhiều. Từ sau khi nàng ra đời, lực chú ý của cha hoàn toàn ở trên người nàng, vốn không quan tâm đến ta, ngươi có thể tưởng tượng được cảm thụ bị xem nhẹ mười mấy năm không?”

Tô Bạch nói: “Cho nên ngươi biến thành chị gái ác độc?”

Lila hoàn toàn không chú ý đến tâm tình của mình đã rơi vào trong khống chế của Tô Bạch.

“Ta ác độc? Ta không ác độc! Đổi lại là ngươi, chỉ sợ ngươi còn có thể ác độc hơn ta!”

Lila không thừa nhận, sau khi bị Tô Bạch vạch trần, logic nói chuyện của nàng đã hơi hỗn loạn.

Tô Bạch lắc đầu, trong giọng nói mang theo một chút tiếc hận: “Ta từng nhìn thấy hình chụp của ngươi ở trong hành lang, rất xinh đẹp, cũng rất thục nữ, trước kia ngươi không phải như thế?”

Nghe được Tô Bạch nói đến trước kia, trong mắt Lila không khỏi hiện lên thần sắc hồi tưởng lại.

Trước khi Jenny sinh ra, nàng đúng là một thục nữ.

Nổi tiếng gần xa.

Nhưng mà Jenny vừa ra đời đã đoạt đi nổi bật của nàng.

Mới đầu nàng còn có thể chịu đựng được, nhưng mà theo thời gian trôi đi, tâm lý của nàng càng ngày càng không thăng bằng.

Cũng dần dần biến thành như bây giờ.

Cái gì cũng phải cướp với Jenny, cái gì cũng phải tranh giành với Jenny, chỉ cần có cơ hội sẽ trào phúng Jenny, chèn ép Jenny.

Trong bất tri bất giác, dường như nàng thật sự đã biến thành người chị gái ác độc!

“Ngươi xem, ta đã nói mà, ngươi đây là bị bệnh ~”

Giống như quan sát được biến hóa trong tâm tính của nàng, giọng Tô Bạch đúng lúc vang lên.