Thiên lao chưa bao giờ náo nhiệt như vậy, kêu la loạn xạ như là chợ bán thức ăn.

Người của hai phe mắng chửi thậm chí còn đánh nhau, quan văn nắm tóc, võ quan đấm đá nhau.

Ngục tốt đứng canh nhìn đến nỗi hoa cả mắt, thấp giọng bàn tán về những nhân vật tai to mặt lớn này, trước khi chết chẳng thèm giữ thể diện nữa.

Nhà ngục chữ Bính số chín.

Trong ngoài hai gian, sạch sẽ ngăn nắp.

Chu Dịch mở cửa lao, bên trong chỉ nhốt hai người đàn ông trung niên.

Cái gông to bằng nửa người tròng lên trên cổ, chỉ có thể quỳ xuống cúi đầu, nếu không thì gông xiềng sẽ trực tiếp đè gãy cái cổ của người kia.

Phạm nhân nghe được tiếng bước chân, khó khăn ngẩng đầu lên nhìn.

Chu Dịch cười tiếp đón: “Long công tử, chúng ta lại gặp nhau rồi!”

“Ngươi là ai?”

Giọng nói của Long công tử khô khốc nghẹn ngào, nhìn như một người khác so với dáng vẻ kiêu ngạo ương ngạnh lúc trước khi vào thiên lao.

“Cũng phải, loại quý công tử như ngài, làm sao có thể nhớ được một kẻ tiểu nhân như ta.”

Chu Dịch cười tươi nói: “Mấy năm nay Long công tử vào thiên lao, đều là do ta đưa cơm, nếu như hầu hạ không tốt thì còn được ăn bạt tai.”

Long công tử chau mày, thoáng có chút ấn tượng.

Chỉ là bình thường đánh người, giết người quá nhiều, chẳng thể nào đếm hết được, làm sao có thể nhớ được là đã đánh Chu Dịch khi nào chứ.

“Tiểu nhân!”

Long công tử khinh thường nói: “Ngày thường thì giống như con chó, chỉ dám báo thù khi bản công tử gặp nạn!”

“Hy vọng Long công tử có thể khí phách được như vậy mãi.”

Chu Dịch không hề tức giận, hắn chưa từng muốn làm người tốt, bởi vì không muốn người ta lấy dao thương chỉ vào mình.

Cho nên làm một người tốt hư hỏng, ác nhân lương thiện.

Long công tử tặng cho ta một cái tát, cho dù là đã mười năm trôi qua, cũng phải đòi lại.

Tha thứ cho hắn là chuyện của Phật Tổ, Chu Dịch chỉ phụ trách tiễn hắn đến Tây Thiên!

“Ta ở thiên lao mấy năm nay, những thứ học được tương đối hỗn tạp, thời gian có hạn nên không thể nếm thử từng món được.”

Chu Dịch nói chuyện không nhanh không chậm, giống như đang nói chuyện phiếm với bạn bè vậy: “Có lẽ mấy ngày nữa còn phải thẩm vấn, hình cụ cũng không dùng được, mời Long công tử nếm thử viên thuốc này vậy……”

Nói xong lấy ra một viên thuốc từ trong cổ tay, tròn vo, đỏ rực, bên trên còn có hoa văn quỷ dị.

“Mấy năm trước, Cẩm Y Vệ bắt được một đạo tặc tinh thông cổ trùng, trước khi chết hắn dùng viên thuốc này để đổi lấy một vò Lê Hoa Bạch ủ mười năm.”

Chu Dịch nói đến Lê Hoa Bạch, thì sẽ nhớ đến Ngụy Xương, sự oán hận của hắn mấy năm nay đối Long công tử bắt nguồn vì điều này.

Người tốt thì bị chém đầu, kẻ ác thì lại tiêu dao.

“Theo như lời của đạo tặc kia, thì bên trong viên thuốc này có một con dị trùng, sau khi uống vào nó sẽ sinh sôi trong dạ dày, sau đó dùng ngũ tạng lục phủ làm thức ăn. Bởi vì nó ăn rất ít, cho nên người trúng cổ còn có thể sống thêm được một hai năm.”

Chu Dịch bắt lấy miệng của Long công tử, hơi dùng sức đã bẻ ra, bấm tay bắn viên thuốc vào trong cổ họng.

“Khụ khụ khụ……”

Long công tử bị sặc nói không nên lời, sau khi viên thuốc tan ra, hắn chỉ cảm thấy có thứ gì đó bò xuống dọc theo yết hầu.

Bò đến phổi, có lẽ là mệt mỏi đói bụng, bắt đầu gặm cắn bừa bãi máu thịt.

“A ——”

Một tiếng kêu thảm thiết thê lương đến cực điểm,

Khiến cho nhà tù vốn dĩ đang ầm ĩ, đột nhiên yên tĩnh.

Cổ và đôi tay của Long công tử bị cố định trên gông xiềng, hai chân bị xiềng khóa chặc, cho dù đau đớn sắp chết, cũng chỉ có thể giãy giụa mà thôi.

Sắc mặt đỏ lên, gân xanh hiện lên, giống như lệ quỷ.

Sau một lát.

Cổ trùng ăn no rồi bắt đầu nghỉ ngơi, đau đớn chậm rãi tan biến, Long công tử lại ngẩng đầu nhìn Chu Dịch, trong ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi.

“Long công tử nghỉ ngơi cho tốt nhé, cổ trùng có thể tỉnh lại bất kỳ lúc nào, sau này khó mà có giấc ngủ nào an ổn được.”

Chu Dịch nói xong, quay đầu nhìn về phía bên cạnh.

Đệ đệ ruột của Long công tử, thiếu niên mới chỉ mười mấy tuổi đầu, không thể không nói Long tướng càng già càng dẻo dai.

“Ngươi ngươi ngươi đừng tới đây!”

Thiếu niên run rẩy, thấy Chu Dịch nhìn chằm chằm mình, sợ tới mức nói năng lộn xộn: “Cha ta là tể tướng, mẹ ta là công chúa…… Ta có huyết mạch hoàng tộc, ngươi đừng tới đây……”

Lúc này.

Ngưu giáo úy dẫn theo ngục tốt tiến vào, thấy Long công tử còn sống, lập tức nhẹ nhàng thở ra.

“Ta đã nói mà, sao Tiểu Dịch tử lại không biết nặng nhẹ chứ?”

Thiên lao tra tấn phạm nhân là chuyện bình thường, chỉ cần không làm ảnh hưởng đến chuyện thẩm vấn hành hình, không ai để ý tới những kẻ giặc cướp đó phải chịu khổ hình gì.

Chu Dịch đứng dậy thi lễ, thấp giọng nói: “Ngưu thúc, hôm nay sao chưa nhìn thấy Lôi đại nhân?”

“Lôi đại nhân đóng cửa ăn năn hối lỗi, tất cả công việc trong nhà lao đều giao cho ta.”

Ngưu giáo úy hạ giọng, trên mặt lại không thể giấu được sự vui mừng.

Lôi tư ngục liên quan đến án mưu nghịch, rất có thể là không thể nào thoát ra được, nhân cơ hội này lôi kéo quan hệ trên dưới, chắc chắn là có thể lấy được chức Ti Ngục.

Thiếu niên kia nhìn thấy đám người rời khỏi nhà tù, sự sợ hãi từ từ tan biến, quay đầu nhìn về phía Long công tử.

“Ca, ngươi đỡ chút nào chưa?”

Long công tử oán hận nhìn chằm chằm thiếu niên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đều tại thứ nghiệt chủng nhà ngươi, nếu không thì sao bản công tử có thể rơi vào tình cảnh này chứ, phụ thân chắc chắn có thể thành công!”

Thiếu niên lẩm bẩm nói: “Ca, sao lại có thể nói như vậy chứ? Ta và mẫu thân đều ủng hộ phụ thân……”

“Đừng nhắc đến tiện phụ kia nữa!”

Long công tử nổi giận mắng: “Năm đó tiện phụ kia say rượu dụ dỗ phụ thân, sinh ra tên nghiệt chủng nhà ngươi, chính là tay sai của cẩu hoàng đế kia. Nếu như tiện phụ kia không truyền tin giả, nói rằng cẩu hoàng đế chỉ sống được mấy năm nữa, thì tại sao phụ thân ta lại vội vàng mưu phản chứ?”

“Theo như kế hoạch ban đầu, điều tới Thần kinh mười vạn đại quân, thì đã đâu xảy ra sơ sót gì!”

Hai mắt thiếu niên dại ra, không dám tin nói: “Không thể nào! Không thể nào! Tại sao mẫu thân lại gạt ta chứ, nàng còn nói ta có huyết mạch hoàng tộc hai triều, sau này nhất định có thể ngồi lên ngôi vị hoàng đế!”

“ Tên ngốc nhà ngươi……”