Chu Dịch viết đến đây vẫn thấy không thấy thoải mái, viết thêm mấy trăm chữ mắng Sùng Minh đế, mới coi như tha cho chuyện này.

Lại thêm một tháng trôi qua.

Chu Dịch mở sách ra, viết xuống những chuyện mà ban ngày chứng kiến.

“Còn có một tháng nữa là đến tết, chẳng để cho người ta thoải mái cho được.

Ai mà không biết mưu phản chỉ là giả dối hư ảo, quan lại triều đình đều ngầm thừa nhận, chém đầu một nhà ba trăm người của phủ Trấn Quốc tướng quân.

Nghe nói quân khởi nghĩa đã đánh tới Dự Châu, chỉ cách Thần Kinh vài trăm dặm, triều đình không muốn phái binh trấn áp, mà lại còn lục đục nội bộ.

Phượng Dương quốc sắp xong rồi!

Viết đến đây, ta không thể không mắng Sùng Minh đế vài câu ……”

……

Năm Sùng Minh bốn mươi.

“Hôm nay đã được chứng kiến, vậy mà có người có thể thông qua thuật dịch dung cải trang nam thành nữ, chẳng ai có thể phân biệt được nam nữ thật giả.

Dâm tặc lẻn vào khuê phòng nữ tử, lén lút gây án khắp nơi.

Kết quả là trong Cẩm Y Vệ cũng có cao thủ hoá trang, giả làm nữ tử xinh đẹp chờ dâm tặc cắn câu, cuối cùng cũng bắt sống được hắn.

Ta ghi chép lại chuyện này, là bởi vì phát hiện ra phương thức giải tỏa mới, ví dụ như trộn lẫn một ít bột ba đậu(1) trong cơm của dâm tặc.

Hình như có chút biến thái?

Tất cả những chuyện này đều do cẩu hoàng đế……”

Chu Dịch cho hái hoa tặc ăn mấy gói bột ba đậu, đã lấy được phương pháp hoá trang dịch dung, tương lai sau này lớn tuổi, có thể hoá trang thành người già, tránh để cho đồng liêu phát hiện ra điều khác thường.

Bên ngoài binh hoang mã loạn, nguy hiểm đến cực điểm, chẳng nơi nào an toàn bằng núp trong thiên lao!

……

Năm Sùng Minh bốn mươi hai.

Mười lăm vạn quân binh khởi nghĩa bao vây Thần kinh, người dẫn đầu được xưng là Bát Tí thiên vương.

Các quan lại kinh sợ, quốc triều sắp vong.

Chu Dịch vốn tưởng rằng chuyện thay đổi triều đại chỉ trong nay mai mà thôi, chuẩn bị rất nhiều lương thực rau dưa cất vào hầm ngầm trong nhà, cũng đủ để ẩn nấp nửa năm.

Kết quả, Bát Tí thiên vương bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử.

Cấm quân nhân cơ hội lao ra ngoài cửa thành, đánh tan quân khởi nghĩa, giải vây cho Thần kinh.

“Sức người không địch lại số trời, khí vận Phượng Dương quốc chưa tận mà!”

Chu Dịch ghi lại chuyện này vào sách, cuối cùng đương nhiên là không tránh được chuyện mắng chửi Sùng Minh đế.

“Thiên hạ đại loạn, cẩu hoàng đế còn muốn thu lễ vật sinh thần, nghe nói có châu phủ thu thuế đến năm Sùng Minh một trăm hai mươi rồi……”

Ba năm trôi qua, Chu Dịch tích cóp được năm trăm lượng bạc, tìm một võ quán giá rẻ, bắt đầu tu hành võ đạo rèn thể công pháp.

Giai đoạn hỗn loạn này, thiên lao cũng không còn an toàn nữa.

Võ đạo rèn thể không chỉ có thể đánh nhau, mà còn có thể chạy trốn rất nhanh!

……

Năm Sùng Minh bốn mươi lăm.

Thiên lao có một phạm nhân đặc biệt, đại nhi tử của cẩu hoàng đế, cũng chính là Thái Tử trước đây.

“Trên đời há lại có người làm Thái Tử bốn mươi năm, cũng khó trách người ta tạo phản.

Thái Tử thoạt nhìn thì tính tình ôn hòa, không giống như là cẩu hoàng đế.

Đáng tiếc là không thành công, nghe đồn cẩu hoàng đế bên người có võ đạo tông sư bảo vệ, năm đó Bát Tí thiên vương cũng không phải chết bất đắc kỳ tử, mà là bị ám sát……”

Chu Dịch theo thường lệ mắng cẩu hoàng đế vài câu, tâm tình vui vẻ.

Quy Nguyên công đã được năm năm công lực, nếu như vận công hết sức có thể chưởng nát viên gạch, dựa theo đẳng cấp trong giang hồ, hẳn là chưa có đẳng cấp gì.

Năm đó Ngụy Xương nói rất đúng, người bình thường tu luyện nội khí, rất khó có được thành tựu.

Chu Dịch học phương pháp rèn thể từ võ quán, có tên là Ngũ Hổ Đại Lực quyền, nghe tên thì đủ biết là hàng bình thường, kém xa so với sự huyền diệu của Quy Nguyên công.

Ba năm đã đạt đến Bì Mô cảnh, hai tay có sức mạnh của mãnh hổ.

Bị những vũ khí như gậy gộc đánh vào người, thì uy lực của chúng giảm hơn phân nửa, đã được gọi là cao thủ tam lưu rồi.

……

Năm Sùng Minh bốn mươi sáu.

Chu Dịch trở về từ Xuân Phong lâu, lấy sách ra mắng chửi Sùng Minh đế.

“Cẩu hoàng đế……”

Viết xong ba chữ này, bỗng nhiên không biết nên mắng tiếp như thế nào nữa, bất kể là nghĩ ra từ ngữ nào, thì lật lại trong sách thì thấy mình đã từng viết như vậy rồi.

Chu Dịch lật xem sách, tần suất viết nhật ký càng ngày càng thấp.

Mới bắt đầu thì nửa tháng viết một trang, sau này thì cả tháng không viết được một chữ, rồi sau này lại hai ba tháng mới viết một lần.

Mấy trang nhật ký mới nhất, viết rất ít về án oan, án thảm, cả trang giấy đều là mắng chửi cẩu hoàng đế, nhưng mà những án thảm trong thiên lao thì chưa từng bớt đi.

“Nhìn thấy được nhiều, thì lại càng vô cảm!”

Chu Dịch lẩm bẩm tự nói, theo sự tích lũy về thời gian và kinh nghiệm, dường như hắn càng ngày càng lãnh cảm.

“Cũng không đúng, ta chưa bao giờ chán ghét tiểu tỷ tỷ của Xuân Phong lâu cả!”

Nhật ký viết đến chỗ này, đã không thể mắng chửi được nữa rồi.

Sùng Minh đế cũng là thật sự hoàn toàn mục nát, hơn ba mươi năm không thượng triều, núp trong Thượng Dương cung tu tiên luyện đạo.

Chu Dịch bất đắc dĩ, cuối cùng đặt bút viết.

“Cẩu hoàng đế tại sao vẫn còn chưa chết?”

Từ sau lúc ấy.

Mỗi ngày Chu Dịch sẽ viết một câu, nguyền rủa cho Sùng Minh đế sớm ngày quy thiên.

……

Sáng sớm.

Sương mù mờ mịt, trăng tàn còn treo cuối chân trời.

Chu Dịch dịch chuyển chớp nhoáng trong viện, vung tay đánh vào trong không khí, tiếng vang liên tục không dứt.

Ầm ầm ầm!

Giống như tiếng của trống da trâu, vừa giống như tiếng sấm gật chớp rền.

Mùa đông khắc nghiệt, trên người Chu Dịch chỉ ăn mặc rất đơn sơ,

Sau khi đánh ra mấy quyền, khí huyết sục sôi tràn ra bên ngoài cơ thể, hóa thành nhiệt khí bốc hơi.

“Phù!”

Chu Dịch luyện đến cuối cùng, phun ra một ngụm khí, hóa thành sương trắng dài ba thước, ngưng tụ không tan trên không trung.

“Ngũ Hổ Đại Lực quyền tu luyện đến cảnh giới Gân Cốt, đã coi như là cao thủ nhị lưu rồi. Chỉ là chưa bao giờ đánh nhau với người khác, lại không tinh thông binh khí, chỉ có thực lực bên ngoài mà thôi!”

Chu Dịch đã trưởng thành, từ năm năm trước, thân hình, dung mạo đã bắt đầu không còn thay đổi chút nào nữa.

Chân chính trải nghiệm sự huyền diệu của Trường Sinh Đạo Qủa, Chu Dịch vứt bỏ tia lo lắng cuối cùng, hoàn toàn trở thành một ngục tốt thiên lao bình thường, lười quan tâm đến triều đình giang hồ gì đó nữa.