“Nghịch đồ, ngươi muốn làm cái gì?”

Mộng Điệp tiên tử trong đôi mắt đẹp lộ ra một tia kinh hãi.

Nàng bắt đầu luống cuống.

Nghịch đồ này muốn làm cái gì, chả lẽ muốn cùng bổn tọa….

Sao hắn dám như thế, hắn làm sao dám?

Chẳng lẽ không lo lắng bị bổn tọa xử lý?

Sở Hưu đứng bên cạnh bảo tọa Bạch Ngọc Liên Hoa, vươn tay phải nâng cằm trắng nõn của Mộng Điệp tiên tử, chậc chậc khen ngợi.

"Người đã mấy ngàn tuổi rồi, không nghĩ tới làn da lại tốt như vậy, tựa như thiếu nữ tuổi 20."

Mộng Điệp tiên tử thẹn quá hóa giận.

Cắn răng: "Nghịch đồ, ta thề sẽ giết ngươi, nhất định sẽ giết ngươi." ”

"Ha ha, phải không?"

“Sư tôn, ngươi chỉ biết dùng hai câu uy hiếp này thôi sao?”

Sở Hưu nắm lấy sợi tóc của nàng, một cỗ hương thơm dễ chịu tiến vào khoang mũi, mỉm cười: "Sư tôn, nếu ta đem chuyện ngươi mất hết tu vi, thông báo cho Thiên Kiếm phong chủ Liễu Tuyết biết được. ”

"Ngươi đoán nàng có xách kiếm xông lên Vân Hà phong chém sư tôn ngươi hay không?"

"Phải biết rằng lúc trước ngươi một kiếm giết cha nàng, thù giết cha….Há có thể không báo? ”

Mộng Điệp tiên tử đồng tử hơi co rụt lại.

Một luồng khí lạnh lan ra từ sống lưng đến não.

Nàng đương nhiên tin tưởng, không, Liễu Tuyết biết được tu vi của nàng bị phong ấn, nhất định sẽ đến giết nàng, nữ nhân kia chính là một tên điên!

“Nghịch đồ, ngươi muốn cái gì?”

"Thiên tài địa bảo, vẫn là tài nguyên tu luyện, vi sư đều có thể cho ngươi."

"Không đủ, xa xa không đủ." Sở Hưu lắc đầu, khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng.

Tề Mộng Điệp muốn giãy dụa.

Thế nhưng nàng hiện tại là một nữ tử phàm nhân, căn bản không tránh khỏi nanh vuốt của Sở Hưu.

"Nói đi, cuối cùng ngươi muốn cái gì ?. ”

"Đồ nhi muốn....." Sở Hưu cười quái dị.

"Không có khả năng, tuyệt đối không thể, ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ nhiều."

Nghe được nghịch đồ đại nghịch bất đạo nói, tức giận vô cùng.

Tề Mộng Điệp cắn chặt hàm răng, sát ý trong lòng sôi trào, hận không thể lập tức thiên đao vạn quả tên nghịch đồ này .

"Bổn tọa đường đường là Đại Thánh cường giả, há….Có thể hiến thân cho loại sâu kiến như ngươi. ”

"Tê~"

Sở Hưu tươi cười càng thêm ôn nhu.

Ta với ngươi Thái Tố thánh địa không thù không oán, ngươi lại tham dự truy sát ta? Bây giờ ngươi cũng biết sợ?

"Sư tôn, kính nhờ! ”

"Đồ nhi có một bộ công pháp thượng có, đối với ngươi cũng có lợi, ngài nhìn xem..."

Ngón trỏ trái nhẹ nhàng chạm vào mi tâm của nàng.

Đôi mắt đẹp của Tề Mộng Điệp rung động, trong lòng âm thầm giật mình.

Nhất thời cảm thấy bất phàm.

Nghịch đồ này làm sao có công pháp thần diệu như thế.

Phương pháp này lại mơ hồ cùng Thiên Đạo tương hợp, tuyệt không phải phàm phẩm.

"Sư tôn... Thế nào? Sở Hưu cười hỏi.

“Ngươi cút ngay cho bổn tọa ~"

Tề Mộng Điệp quát mắng.

Ù..ù!

Dưới ánh nền đung đưa, gió phá lệ ồn ào!

Vài canh giờ sau.

Sở Hưu quay đầu nhìn về phía tiên tử sư tôn hai tay ôm đầu gối dưới bảo tọa Liên Hoa đang dùng cặp mắt lạnh như bằng nhìn mình.

"Sư tôn gặp lại."

"Ngươi... Thứ nghịch đồ. ”

Sở ma đầu liếc mắt nhìn một vệt máu tươi trên nền nhà, mỉm cười càng lớn, xoay người rời đi.

"Chờ một chút... Ngươi.. Ngươi có thể giải phong ấn cho ta hay không? ”

Tề Mộng Điệp giọng điệu cũng không ngạo nghễ như lúc trước, ngược lại có vẻ điềm đạm đáng yêu.

"Không thể..."

“Nghịch đồ, ngươi muốn hại chết vi sư sao?”

“Ha ha, sư tôn không muốn để cho người khác biết tu vi của ngươi bị phong ấn, vậy thì hãy che giấu thật tốt đi!

"Trên tay ngươi cầm cái gì?" Tề Mộng Điệp cắn răng kêu, gắt gao nhìn chằm chằm thủy tinh cầu không ngừng ném lên trên rồi rơi xuống trong tay phải của Sở Hưu.

"Ha ha, ngài nói là cái này à? Đương nhiên là Lưu Ảnh Thủy Tinh. ”

"Cái gì, ngươi thế mà lưu ảnh?" Mộng Điệp tiên tử, khuôn mặt tuyệt mỹ kia càng ngày càng tái nhợt.

"Đừng kích động, lưu lại một kỷ niệm mà thôi!"

Sở Hưu vung ống tay áo lên, một bên vừa rời đi vừa nói: "Sư tôn, nghe đồ nhi khuyên bảo một câu, đừng mơ tưởng giải phong ấn. ”

"Phóng mắt nhìn toàn bộ Thiên Khung đại lục không ai có thể giải, trừ phi Cổ Chi Đại Đế sống lại."

"Đáng tiếc, trên đời đã không còn Đại Đế."

"Đúng rồi, nể tình chúng ta đã giao lưu sâu đậm, đồ nhi lại nhắc nhở, trong thiên hạ, chỉ có đồ nhi ta mới có thể giải phong ấn, nếu đồ nhi chết, vậy ngài cũng chỉ có thể làm phàm nhân cả đời, cho đến khi chết già."

"Nếu không tin, ngài cứ thử xem."

"Còn nữa, nếu đồ nhi chết, hình ảnh trong thủy tinh, không chỉ lưu truyền khắp Thái Tố thánh địa, thậm chí cả người của Thiên Khung đại lục....Ngài hiểu mà, haha..."

"Tên nghịch đồ nhà ngươi... Ngươi sẽ chết không yên lành! ! ”

“Ngươi thật đê tiện ! ~"

Nhìn bóng lưng của hắn.

Tề Mộng Điệp cắn chặt môi đỏ, gian khổ đứng dậy.

Tê….

Nàng muốn đi tắm.

Tắm mười lần.

Nàng muốn rửa cái mùi của tên nghịch đồ kia khỏi cái thân thể này một cách triệt để.

Nàng phải nghĩ biện pháp giải phong ấn, sau đó khi sư diệt tổ, băm cái tên nghịch đồ này ra vạn mảnh.

Hừ, nàng không tin phong ấn của một con kiến hôi chưa đạt tới Đạo Cung cảnh thật sự mạnh như lời hắn nói.

Nhưng mà trong thùng tắm, Tề Mộng Điệp kết quả phải đeo mặt nạ thống khổ.

Nàng bi thương phát hiện, phong ấn này thật sự quá mạnh, lấy kiến thức mấy ngàn năm của nàng, ngay cả nhìn cũng không hiểu.