Võ Đạo Toàn Thuộc Tính (Bản Dịch)

Chương 19. Có phải ta đã làm sai chuyện gì rồi không?

Một cậu ấm cô chiêu cặn bã, một nữ học bá bình dân!

Vốn hai người thế nào cũng không thể ngồi cùng một chỗ, nhưng đồng chí Phạm Vĩ Minh chủ nhiệm lớp cứ như vậy an bài.

Mỹ kỳ danh viết, một ưu mang một kém!

Cho nên lâm Sơ Hàm là học sinh giỏi nhất phải kèm cặp Vương Đằng là học sinh kém cỏi nhất.

Thao tác này của đồng chí lão Phạm suýt nữa làm các học sinh ngã ngửa.

Cũng không sợ ảnh hưởng đến Lâm Sơ Hàm, một sinh viên ưu tú đang yên đang lành phải đi kèm cặp một đứa học ngu, người ta là người có mục tiêu thì đậu đại học tốt nhất khắp cả nước đó.

Đương nhiên, sắc đẹp của Lâm Sơ Hàm cũng là nguyên nhân quan trọng khiến mọi người phẫn nộ!

Phải nói Lâm Sơ Phàm là một hoa khôi chuẩn đích thực, nhưng lão Phạm tạo nghiệt, lại trồng người ta bên cạnh phân trâu.

Đáng tiếc mọi người chỉ dám giận, nhưng không dám nói gì.

Con ông cháu cha trong nhà có tài sản thừa kế hơn trăm triệu, không thể trêu vào không thể trêu vào.

Tuy nhiên, làm cho người ta kinh ngạc chính là, tuy rằng cậu ấm Vương Đằng này không học vấn không nghề nghiệp, nhưng cũng không ảnh hưởng đến Lâm Sơ Hàm người ta.

Hai người ngồi cùng bàn hơn một năm, thành tích của Lâm Sơ Hàm vẫn luôn xếp thứ nhất, chưa từng bị thụt lùi.

Hơn nữa bởi vì Vương Đằng, rất nhiều nam sinh không dám trêu chọc Lâm Sơ Hàm, ngược lại còn tạo cho nàng một môi trường học tập yên tĩnh.

Hoạ phúc khôn lường, sao biết không phải phúc?

Vương Đằng nhìn Lâm Sơ Hàm bên cạnh, trong đầu có một đoạn ký ức hiện ra.

Đó là khi lớp 12 vừa khai giảng.

Một đêm, Vương Thịnh Quốc đột nhiên đắc ý nói với Vương Đằng: “Con trai, ta đút lót cho chủ nhiệm lớp các ngươi vài thứ, bảo hắn sắp xếp học sinh giỏi nhất lớp cùng bàn của ngươi, ngươi phải học tập với người ta thật tốt.'

“Đúng rồi, không được khi dễ cô bé nhà người ta, nếu như bị ta biết thì sẽ đánh gãy của ngươi, có nghe thấy không!”

Nghe được tin tức này, Vương Đằng sững sờ tại chỗ.

Hơn nữa nhìn vẻ mặt đắc ý của đồng chí lão Vương, cả người hắn đều không còn gì để nói.

Ngươi đặt cô bé xinh đẹp nhất cả trường cấp ba ở trước mặt ta, lại không cho ta động đến nàng, ngươi có phải cha ruột không đó?

Quá tàn nhẫn!

Chửi bới thì chửi bới, Vương Thịnh Quốc nói không dám không nghe, cho nên Vương Đằng thành thật làm bạn cùng bàn tốt một năm của Lâm Sơ Hàm.

Dù là kiếp trước, hay kiếp này, dáng vẻ Vương Thịnh Quốc khi bẫy con trai đều giống y hệt nhau.

Kiếp trước Vương Đằng cũng ngồi cùng bàn với Lâm Sơ Hàm trong một năm.

Cô gái xinh đẹp nhất trường cấp ba ngồi ngay ở trước mặt, nhưng bản thân lại không thể đụng đến, thiệt là vãi chuối mà!

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Lâm Sơ Hàm đến Hạ đô học tại Đại học Thủ phủ số 1.

Sau đó nữa lại nghe nói ra nước ngoài học chuyên sâu, ba năm sau trở về Trung Quốc, thể hiện ra tài năng kinh doanh phi thường, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, đã thành lập công ty, trải rộng khắp toàn quốc, vươn ra thế giới, thăng chức thành một thế hệ lãnh đạo doanh nghiệp, giỏi khủng khiếp.

Nhìn người ta, rồi nhìn lại mình ...

Giống như một con cá muối nằm trước một con cá voi khổng lồ, còn là vừa nằm là nằm luôn ở đó cả năm trời.

Vương Đằng nhìn xuống đôi chân nhỏ thon thả của Lâm Sơ Hàm, có một luồng xúc động như muốn ôm chúng thật chặt.

Đôi chân tuyệt đẹp này quả thật là được nạm vàng!

Nói đi cũng phải nói lại, dáng người của con bé này thực sự là không còn gì để nói.

Lâm Sơ Hàm đang học thuộc lòng bài khóa, thì đột nhiên cảm thấy một ánh mắt nóng rực rơi xuống trên đùi mình, lông mày không biết từ lúc nào đã nhíu lại.

“Hừ!”

Một tiếng hừ lạnh đánh thức Vương Đằng.

Vương Đằng nhìn khuôn mặt có chút lạnh lùng của Lâm Sơ Hàm, sờ mũi, cười ha ha một tiếng, thu hồi ánh mắt lại.

“Còn cười, cái tên này quá đáng ghét mà!”

Lâm Sơ Hàm bực mình.

Vương Đằng lắc đầu, thầm nói mình đã là trọng sinh một lần rồi, vẫn chưa đủ kiên định, có hơi xấu hổ!

Hắn lấy điện thoại di động ra, định lên mạng tra tài liệu về kỳ thi tuyển sinh đại học.

Những lời nói của Vương Thịnh Quốc vào buổi sáng, khiến cho hắn có thêm hiểu biết mới về kỳ thi tuyển sinh đại học.

Vương Đằng vốn cho rằng, sau khi trở thành một võ giả, địa vị sẽ khác đi, không cần phải tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học nữa.

Nhưng không ngờ rằng có nhiều khúc ngoặt trong đó đến vậy.

May là Vương Thịnh Quốc kịp thời nhắc nhở, nếu không sẽ có khả năng bỏ lỡ kỳ thi tuyển sinh đại học năm nay rồi.

Tìm bừa một chút, bèn có một loạt thông tin về kỳ thi tuyển sinh đại học hiện lên.

Không thể không nói, thế giới này và Trái Đất kiếp trước, có rất nhiều khác biệt, hoàn toàn không thể nào biết hết được.

Ví dụ, Trái Đất trong thế giới này trên thực tế không gọi là Trái Đất, mà được gọi là Địa tinh.

Lại ví dụ như, đất nước của bọn họ được gọi là Hoa Hạ, Kinh đô được gọi là Hạ đô, trường Đại học Thủ phủ số 1 là Đại học Hạ Đô, v.v…

Đông Hải giống tương tự với Ma đô của kiếp trước, trường Đại học Đông Hải là trường đại học trọng điểm sánh ngang với Đại học Hạ Đô.

Mà thời gian cho kỳ thi tuyển sinh đại học cũng có chỗ thay đổi, từ tháng 6 lùi lại đến ngày 5 tháng 7.

Vì ngày này là thời điểm võ đạo bắt đầu phát triển.

Kỳ thi tuyển sinh đại học hiện nay lấy kỳ thi võ đạo làm trọng, vì vậy thời gian thi tuyển sinh đại học được chọn vào ngày có ý nghĩa đặc biệt này.

Vương Đằng lại tra thêm nội dung liên quan đến việc đăng ký theo học chuyên ngành Võ đạo.

Hóa ra kỳ thi võ đạo khác biệt rất lớn so với kỳ thi bình thường.

Các môn văn hóa phải thi trong kỳ thi võ đạo không đơn giản chỉ là mấy môn toán, văn, anh, lý, hóa, sinh, mà còn bao gồm nhân học, lịch sử phát triển võ đạo, dược học, khoáng vật học và các kiến ​​thức linh tinh khác.

Bộ Giáo dục còn tích hợp những kiến ​​thức này vào một cuốn “Năm năm thi võ ba năm mô phỏng”.

Học sinh muốn đăng ký theo học chuyên ngành Võ đạo, thì hầu như ai cũng có một quyển.

Vương Đằng nhìn cái tên này, sắc mặt có hơi kỳ lạ, trong lòng đang tự hỏi có nên mua một cuốn về học hay không?

Suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định từ bỏ.